Góc nhìn

Một vài suy nghĩ từ vụ thanh toán nhau của các quan chức ở Yên Bái

Cập nhật lúc 22-08-2016 04:00:49 (GMT+1)
Chết 8 giờ, thăm 11,07 giờ ??? Thủ tướng đến thăm Bí thư và Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái. (Ảnh: VietnamPlus/TTXVN)

 

Song Chi - Sở dĩ vụ nổ súng thanh toán này gây xôn xao là vì nhà cầm quyền buộc phải cho báo chí nhà nước vào cuộc công khai đưa tin sau khi báo chí “lề trái” đã ram ran hết cả, biết rằng càng dấu diếm thì càng bất lợi, thông tin sẽ lan truyền với đủ thứ “kịch bản” không thể đối phó được, thôi thì đành phải họp báo công khai chứ cũng chả phải tiến bộ gì.


1. Lòng dân

Lòng dân như thế nào qua vụ các “đồng chí quan chức cộng sản” bắn nhau này thì quá nhiều ý kiến, lời bình cho tới các bài blog, bài báo trên các blog cá nhân, các trang mạng xã hội đã thể hiện quá rõ. Không cần phải nói lại. Nhất là sau khi VTC News đăng tải bài báo “Khi kẻ vô lương đùa cợt trên nỗi đau tột cùng vụ thảm án”, chỉ trích, lên án những người đang “hả hê” trước “sự mất mát quá lớn về cán bộ lãnh đạo cho địa phương cũng như cho hệ thống chính trị, bộ máy chính quyền nói chung”, và cho rằng “Đùa cợt, rồi hả hê với nỗi đau của sự mất mát cũng đồng nghĩa với cổ vũ cho hành vi tội ác man rợ. Và những kẻ này, ở một mức độ nào đó, cũng có phần man rợ như tên sát nhân máu lạnh.” Ngay lập tức sau đó hàng loạt bài viết đã trả lời bài báo này, nhưng tựu trung đều nói lên một ý, trước khi trách người dân vô tình, thậm chí hả hê trước cái chết của các quan chức cộng sản, thì hãy tự đặt câu hỏi tại sao lại như thế.

Hãy nhìn vào những bất công của xã hội, khoảng cách giàu nghèo quá cách biệt giữa cuộc sống xa hoa, phô trương, phung phí của hầu hết các quan chức từ thấp đến cao so với cuộc sống cực khổ, giật gấu vá vai, chạy ăn từng bữa, của giai cấp nông dân, công nhân, ngư dân cho tới tiểu thương, dân nghèo thành thị, công nhân viên chức…

Hãy nhìn vào cách nhà cầm quyền bóp nặn người dân bằng đủ mọi loại thuế phí, sưu cao thuế nặng gây ra nhiều thảm cảnh còn hơn cả thời thực dân phong kiến. Hãy nhìn cách nhà cầm quyền bán tài nguyên của đất nước, cho thuê, cầm cố đất đai lãnh thổ một cách vô cùng dễ dãi, để rồi những đồng tiền thuế mồ hôi nước mắt và cả máu ấy, những đồng tiền bán rẻ đất nước ấy phần thì chảy vào túi các quan tham, phần thì chi tiêu một cách hoang phí, vô tội vạ để nợ cho dân gánh.

Và để rồi sau hơn 40 năm thống nhất, VN vẫn cứ là một nước nghèo lạc hậu, vẫn cứ phải vác mặt đi vay đi xin thế giới, người dân thì không có một chút quyền tự do dân chủ nào, không có một chút quyền hành gì đối với đất nước này…Thì có gì lạ khi lòng dân chán ghét chế độ, có gì lạ khi người dân mừng vui trước cái chết của các quan do thanh trừng, thanh toán lẫn nhau vì tranh giành quyền, lợi?

2. Có nên lạc quan hay ngạc nhiên, sửng sốt?

Nhưng nếu chỉ vì một vụ thanh toán nhau do mâu thuẫn quyền lợi của 3 quan chức cộng sản cấp địa phương mà chúng ta vội vui mừng tưởng như cả chế độ này sắp lung lay đến nơi thì e rằng hơi lạc quan quá. Tay này chết thì sẽ có tay khác lên, còn cả tập đoàn Ba Đình đang ngồi chễm chệ kia, còn cả hệ thống, guồng máy từ trên xuống dưới kia vẫn tiếp tục siết chặt yếu hầu của 90 triệu người dân, tiếp tục là lực cản lớn trên con đường trở thành một quốc gia tự do, dân chủ, giàu mạnh, tiến bộ của VN đồng thời là nguyên nhân dẫn tới VN không sao thoát khỏi mối nguy cơ mang tên Trung Cộng.

Sở dĩ vụ nổ súng thanh toán này gây xôn xao là vì nhà cầm quyền buộc phải cho báo chí nhà nước vào cuộc công khai đưa tin sau khi báo chí “lề trái” đã ram ran hết cả, biết rằng càng dấu diếm thì càng bất lợi, thông tin sẽ lan truyền với đủ thứ “kịch bản” không thể đối phó được, thôi thì đành phải họp báo công khai chứ cũng chả phải tiến bộ gì.

Mà đây có phải là lần đầu tiên trong nội bộ đảng cộng sản có sự thanh toán, triệt hạ lẫn nhau đâu. Ngay từ thời ông Hồ ông Duẩn cho tới mới đây nhất, những cái chết kiểu như của ông Phạm Quý Ngọ, Thứ trưởng Bộ Công an, người có dính líu đến Dương Chí Dũng- nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng công ty Hàng hải Việt Nam đang phải thi hành án tù; hay của ông Nguyễn Bá Thanh, nguyên Bí thư thành ủy Đà Nẵng, Trưởng Ban Nội chính Trung ương…đều có nghi vấn là do thanh toán triệt hạ lẫn nhau giữa các phe phái hoặc để bị miệng cả.

Đó là chưa kể những cái chết bất ngờ, khó hiểu của những nhân vật từng chống lại Trung Cộng, ví dụ mới đây nhất là “cái chết bất ngờ vì bạo bệnh” của thiếu tướng quân đội Lê Xuân Duy, người từng có mặt trong trận đánh khốc liệt Vị Xuyên, Hà Giang năm 1984 của cuộc chiến Việt-Trung, và vừa nhậm chức tư lệnh quân khu 2 được 3 tháng. Hay trước đó nữa là cựu tư lệnh quân khu 2, trung tướng Đào Trọng Lịch, tổng tham mưu trưởng quân đội nhân dân Việt Nam, là ứng cử viên nặng ký cho chiếc ghế bộ trưởng quốc phòng, đã bất ngờ tử nạn trong một vụ rớt máy bay trực thăng bí ẩn tại Lào năm 1998 v.v…

Có thể nói lịch sử đảng cộng sản VN, cũng giống như những đảng cộng sản đã bị triệt tiêu hay vẫn còn đang tồn tại tại các quốc gia khác nhau, là lịch sử của bạo lực và tội ác. Bạo lực và tội ác chống lại nhân dân, chống lại những thế lực, quốc gia thù địch, và giữa chính những người cộng sản thông qua những cuộc thanh trừng, ám sát bí mật. Do sự bưng bít thông tin, người dân tại các quốc gia đó chỉ có thể đoán mò, góp nhặt các mảnh ghép thông tin với nhau để hình dung phần nào chuyện gì đã xảy ra, nhưng tất nhiên là vô số những bí mật, tội ác khác vẫn còn nằm trong bóng tối và chỉ khi nào chế độ cộng sản sụp đổ sự thật mới được phơi bày mà thôi.

Cho nên chả có gì phải lạc quan hay ngạc nhiên sửng sốt cả. VN chắc chắn phải thay đổi, chế độ độc tài cộng sản chắc chắn phải bị đào thải nhưng không phải chỉ từ sự mâu thuẫn cá nhân, hay sự thanh trừng vì quyền lợi giữa các phe nhóm mà phải từ sự bất đồng sâu sắc về hướng phát triển, con đường đi tới của VN trong nội bộ đảng cộng sản, cộng với sức ép phản kháng mạnh mẽ từ nhân dân, cuối cùng là những biến động trên thế giới và sự hỗ trợ, tác động từ bên ngoài.

3. Bưng bít thông tin? Là thái độ đối phó lỗi thời.

Thời buổi bây giờ có phải như cách đây vài chục năm, thậm chí mươi, mười lăm năm trước đâu mà nhà cầm quyền định bưng bít thông tin, rồi sau đó lại cho báo chí đưa tin nhưng không được phép tiếp cận đầy đủ sự việc, từ quan sát hiện trường vụ án, phỏng vấn các nhân chứng, vật chứng, y bác sĩ, kết quả khám nghiệm pháp y nếu có…mà chỉ được cho biết những gì nhà chức trách và công an thông báo chính thức. Chả trách gì thông tin lộn xộn, mơ hồ, đầy mâu thuẫn…

Quần chúng bây giờ thì tinh lắm, họ chỉ cần soi vào mấy bài báo, mấy cái hình là thấy bao nhiêu chi tiết mâu thuẫn lộ ra. Nào giờ chết, nào hướng đạn đi và vết thương như thế thì bắn làm sao mà được như vậy, còn người bị xem là thủ phạm có đúng là tự sát, có đúng là thủ phạm hay còn có ai khác v.v…Rồi ngay cả việc các cơ quan hữu trách vội vàng kết luận ngay ai là thủ phạm, vội vàng đưa các nạn nhân đi tẩm liệm… Hậu quả chỉ khiến cho dư luận càng thêm nghi ngờ, phỏng đoán, càng tung ra những “kịch bản” bất lợi cho nhà cầm quyền.

Mà thật ra thì lòng tin của người dân đối với đảng và nhà nước cộng sản từ lâu đã là số âm rồi, có lẽ biết vậy cho nên nhà cầm quyền cứ mặc kệ, cứ nói, còn dân tin hay không kệ.

4. Làm quan đâu phải dễ.

Cuối cùng, một chi tiết nhỏ nhưng vẫn phải nói. Về ông quan to Tân Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, có vẻ là một người chả quan tâm gì đến luật pháp, luật lệ hay những yêu cầu bắt buộc ở những nơi mà ông ta đến. Hôm trước thì khiến dư luận xôn xao, bất bình vì đã để cho đoàn xe tháp tùng lên tới khoảng mười mấy, hai chục chiếc ào ào chạy vào con đường nhỏ hẹp vốn chỉ dành riêng cho người đi bộ ở khu phố cổ Hội An trong khi các du khách vẫn đang đi bộ trên đường.

Lần này khi vào bệnh viện thăm nạn nhân (hay thủ phạm?) vụ thanh trừng nhau của các quan chức cộng sản ở Yên Bái, người bị thương đang nằm và có vẻ đang được bác sĩ làm các động tác cấp cứu chứng tỏ không phải phòng thăm bệnh bình thường. Trong khi các y tá bác sĩ đều mặc áo blouse, đội mũ, mang khẩu trang để bảo đảm vô trùng và ai cũng biết, nguyên tắc của các bệnh viện là trong những trường hợp như vậy, người vào thăm nếu có, cũng phải khoác áo blouse, đội mũ, mang khẩu trang, kể cả mang bao nilon bọc ngoài đôi giày đang mang, thì ông Thủ tướng và người đi cùng cứ thế mặc đồ bình thường. Chắc là vì ông “to” quá nên các y tá bác sĩ không dám nhắc nhở?

Hôm trước khi bị dư luận chỉ trích, ông Thủ tướng phải lên tiếng xin lỗi, thật ra là bao biện cho rằng vì mình và đoàn người đi bộ trước hàng cây số nên không biết có đoàn xe tháp tùng theo sau, lần này chắc lại bảo vì không biết có cái quy định/yêu cầu như thế khi vào phòng cấp cứu hoặc phòng hồi sức của bệnh viện.

Những chuyện nho nhỏ như vậy sẽ làm mất thêm điểm của các quan chức, chính khách Việt trong mắt người dân.

Ở các nước tự do dân chủ, làm chính khách thật không dễ dàng gì. Vừa phải có trình độ kiến thức thật sự do quá trình học tập đàng hoàng, bằng cấp thật chứ không phải học láo học lếu, bằng mua chức “chạy” như ở nước ta; vừa phải trải qua quá trình tuyển chọn công khai, minh bạch thông qua bầu cử tự do, rồi sau đó trong suốt quá trình ngồi trên một vị trí nào đó còn bị báo chí trong ngoài nước, các tổ chức dân sự, phi chính phủ, dư luận từ người dân săm soi phán xét từng li từng tí, hàng ngày hàng giờ, có bất kỳ một sai sót nào là “lãnh đủ” búa rìu dư luận ngay rồi phải tự chức hoặc bị tống cổ về vườn.

Còn ở nước ta, làm quan không qua học hành bài bản, không do dân chọn dân bầu, vừa thiếu trình độ vừa không có thực tài, lại thêm báo chí truyền thông luật pháp… đều nằm trong tay nhà cầm quyền, thế nên các quan chức chính khách cộng sản trước tới giờ hầu như đều thế cả, quen đứng trên luật pháp, đứng trên mọi yêu cầu, quy định của xã hội và trên cả dư luận!

May mà còn có internet, có Mark Zuckerberg cho người dân có nơi bày tỏ thái độ, suy nghĩ thật của mình và có Google với Larry Page và Sergey Brin, kịp giữ lại mọi lời, mọi việc các ông làm cho dù báo chí chính thống đã xóa đi!

Nguồn: RFA

NGHI VẤN: HUNG THỦ THỨ 4 TRONG VỤ ÁN

Thùy Trang nhận được thông tin "Ngoài Tầm Kiểm Chứng" do đó các bạn đọc kiểm chứng giúp.

Nguồn tin nhận được cho biết là có kẻ thứ 4 trong vụ án.

(1) Chi cục Kiểm lâm Yên Bái Đỗ Cường Minh đã vào phòng làm việc bắn Phạm Duy Cường, sau đó sang phòng Ngô Ngọc Tuấn, bắn Tuấn trong phòng làm việc.

Theo thông tin trên Tuổi trẻ cho biết, 2 nạn nhân đều bị bắn mỗi người 3 phát đạn. Một bị bắn vào ngực, bụng và đầu. Một bị bắn vào ngực xuyên lên cổ và vào đầu.

Riêng Đỗ Cường Minh tự sát bằng cách bắn vào đầu từ đằng sau. Ông Cường và ông Tuấn tử vong tại phòng làm việc còn Đỗ Cường Minh chết 2 giờ sau đó.

(2) Súng K59 băng đạn có 8 viên (9 × 18 mm Makarov), nếu K59 đã lên nòng 1 viên thì súng có tổng cộng 9 viên đạn.

(3) Các báo chí đều nói là súng bắn hết băng đạn, điều này có nghĩa là bắn từ 8 viên - tới 9 viên.

(4) Bí Thư Tỉnh và Chủ Tịch UBND Yên Bái bị bắn mỗi người 3 viên tổng cộng là 6 viên.

(5) Theo thông tin riêng và có báo đã đề cập thì Đỗ Cường Minh, tức "sát thủ" Kiểm Lâm cũng bị bắn vào đầu từ sau ót. Nếu trường hợp ông ta tự sát thì Khó lòng có thể tự sát bắn vào đầu từ phía sau 1 viên đạn rồi tiếp tục bóp cò bắn thêm 1-2 viên nữa.

(6) Không ai tự sát bằng cách đưa súng ra đằng sau ót rồi "tự bắn" mình.

(*) Qua thông tin chưa kiểm chứng thì cả 3 người chết ở vụ án Yên Bái là do sát thủ thứ 4 làm. Kịch bản thì Phạm Duy Cường bị bắn trước tại phòng làm việc, sau đó sát thủ tìm đến phòng thứ 2 cách đó 150 mét và bắn 2 người là Chi cục Kiểm lâm Yên Bái Đỗ Cường Minh và Ngô Ngọc Tuấn.

(*) Đỗ Cường Minh tới thăm Ngô Ngọc Tuấn, Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái tại văn phòng, do đó ông Minh ngồi ghế khách xoay lưng ra ngoài cửa, đó là lý do vì sao Kiểm Lâm Đỗ Cường Minh bị bắn đạn xuyên từ phía sau lưng và Ngô Ngọc Tuấn bị bắn từ phía trước mặt.

Hung thủ thứ 4 bước vào phòng bắn liền ông Minh từ sau ót và ông Tuấn phía ngực, sau đó lấy súng ông Minh đổi hộp đạn (băng đạn) rồi đưa vào tay Minh để tạo hiện trường giả. Sau này báo chí đề cập là ông Minh cầm súng của chính ông trên tay, tức đương nhiên trở thành hung thủ.

(*) Súng sát thủ thứ 4 sử dụng cùng chung một loại đạn của K59 nhưng súng có gắn nòng hảm thanh, do đó không ai nghe tiếng súng lúc Phạm Duy Cường bị bắn trước đó.

Và cuối cùng thì chức vụ Trưởng Kiểm Lâm Yên Bái là chức vụ kiếm ra tiền tỷ. Không có thằng tỷ phú nào lại khùng điên bắn người khác rồi tự tử cả. Tỷ Phú muốn thuê sát thủ ở VN quá dễ, cần gì phải tự làm rồi tự vận ... quá vô lý.

Lời khai của ông Vàng À Sàng, giám đốc bệnh viện đa khoa Yên Bái cũng khác biệt với lời tuyên bố của Đặng Trần Chiêu, giám đốc công an tỉnh Yên Bái. Theo ông Sàng, hai ông Tuấn và Cường mỗi người bị bắn 3 viên vào bụng, cộng một viên vào đầu ông Minh là 7, nhưng hiện trường lại có 8 vỏ đạn. Khẩu K 59 Đỗ Cường Minh sử dụng để hạ sát Phạm Duy Cường và Ngô Ngọc Tuấn thuộc loại súng nhỏ, nhẹ (730gr), đạn 9mm, băng đạn 8 viên hoặc 12 viên (Modell PMM). Tiếng nổ của K- 59 cũng lớn như P 38 hoặc Colt 45 của Mỹ. (3)
Sự việc xảy ra lúc 8 giờ sáng, khi được chở vào bệnh viện đa khoa Yên Bái, ông Sàng nói, hai ông Tuấn, Cường đã chết hẳn, riêng Đỗ Cường Minh tim cũng đã ngừng đập, khi bác sĩ tìm cách hồi sinh, tim Minh đập lại một ít phút nhưng rồi ngừng hẳn. Đặng Trần Chiêu nói Minh chết 15g:20´ là chỉ để bào chữa cho việc Nguyễn Xuân Phúc trình diễn sự quan tâm của mình tới nạn nhân. Cho là nạn nhân được đưa đến bệnh viện lúc 10 giờ thì khoảng cách giữa 2 lời nói là 5 tiếng 20 phút.
Một điểm khác cần lưu ý nữa, khoảng cách giữa 2 hiện trường là 150m, đi bộ nhanh phải mất ít nhất 1-2 phút, tại sao những tiếng súng đầu tiên không ai nghe, chỉ nghe những tiếng nổ sau? Không lẽ chỉ có phòng làm việc của bí thư mới được xây dựng cách âm (đề phòng phản động nghe lén) còn các phòng khác thì không? Hơn thế nữa, tất cả các nguồn tin trên báo chí đều không hề nói tới một điều: - Ai đã nghe tiếng súng nổ và ai là người đầu tiên phát hiện ra Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn, Đỗ Cường Minh bị bắn?
Án mạng xảy ra vào khoảng 8 giờ sáng ngày 18.08.2016, ngày 19.08.2016 hai nạn nhân Phạm Duy Cường, Ngô Nhật Tuấn đã được nhập quan. Hết Nguyễn Xuân Phúc đến Tô Lâm, bộ trưởng công an chỉ đạo quyết liệt điều tra nhưng hiện trường đã bị xóa sạch hết dấu vết, nạn nhân đã được liệm thì còn điều tra gì nữa?
Nguyên tắc đầu tiên khi có án mạng là phải gọi xe cứu thương, làm cấp cứu, hồi sinh nhưng không được tự ý di chuyển nạn nhân. Nếu nạn nhân chưa chết, bác sĩ, y tá phải làm cấp cứu ngay tại chỗ, sau đó mới đưa vào bệnh viện. Còn nạn nhân chết rồi thì phải giữ nguyên hiện trường cho đến khi pháp y, chuyên viên thu thập xong chứng cớ (forensic) đạn đạo (ballistic) mới đưa nạn nhân đi.
Báo chí, truyền thông trong nước được lệnh loan báo môt cách sơ sài, chỉ đưa tin phỏng vấn Đặng Trần Chiêu giám đốc công an, Phạm Thị Thanh Trà chủ tịch UBND Yên Bái. Hết. Không thấy nói đến các nhân chứng (những người gặp ông Minh sáng ngày 18.08.2016), nạn nhân cũng như thủ phạm không hề được giảo nghiệm y khoa (Autopsie). Công an Việt Nam làm việc thật tài tình, toàn bộ vụ án mạng được kết thúc một cách “cực kỳ” nhanh chóng.
Vụ án mạng ở Yên Bái là một vụ trọng án, nạn nhân là những lãnh đạo cao cấp, lẽ ra phải được điều tra đến nới đến chốn, nhưng chắc rồi cũng giống như các vụ Nguyễn Bá Thanh, Phạm Quý Ngọ, thủ phạm liên hệ đến trung ương và bộ chính trị nên cần phải được ém nhẹm, bịt kín. Chỉ khác một điều là 2 vụ trước diễn tiến xẩy ra âm thầm, đảng và chế độ dễ lèo lái, bưng bít, che dâu, định hướng dư luận. Lần này có thể vì tình thế gấp rút, Yên Bái lại ở xa nên đảng phải thay đổi chiến lược, hành động nhanh chóng nhưng vì không thể che mắt người dân nên đành phải công khai hóa sự việc.
Đỗ Cường Minh chưa chắc đã là thủ phạm bắn chết Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn bởi không ai có thể tự bắn vào đầu mình từ sau gáy ra phía trước. Phải có một nhân vật thứ tư thực hiện hành động sát thủ này. Người đó là ai? Chỉ có Phạm Duy Cường, Ngô Ngọc Tuấn và (may ra) Đỗ Cường Minh mới có thể trả lời.

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

  • #3 Mạnh Dâm: Ác ôn cường hào giết nhau.

    22-08-2016 09:21

    Ác ôn cường hào giết nhau.
  • #2 Đồng Chí X: Nhân Dân mong lắm.

    22-08-2016 06:34

    Một trong 3 đồng chí đã hy sinh, không biết có đồng chí nào là Đồng Chí X không?
    Nhân Dân mong lắm một ngày nào đó Đồng Chí X sớm hy sinh.
  • #1 Ký danh: GIẢI MÃ BẤT NGỜ YÊN BÁI

    21-08-2016 22:42

    Tiếng súng dữ dằn vô tiền khoáng hậu bất ngờ sáng 18-8-2016 ở Tỉnh ủy Yên Bái làm cả nước kinh hoàng.

    Lần đầu tiên, sếp ngành cấp tỉnh chơi hàng nóng “xử” gọn các “đồng chí” cỡ Bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND kiêm Trưởng Ban Tổ chức tỉnh ủy, rồi tự sát. Vụ ra tay đoạt mạng nội bộ giới chức đảng còn kinh hoàng hơn phim mafia Ý, thậm chí cả vụ ám sát Tổng thống Kennedy.

    Gác sang một bên chuyện tình cảm, thái độ cộng đồng mạng với vụ 3 quan chức mất mạng vì thủ tiêu dằn mặt; miễn bàn chuyện lọt đồng phạm hay không.

    Xâu chuỗi những tình tiết trước đây và mới đây ở Yên Bái, có thể hiểu logic vụ việc động trời này:

    1. Yên Bái là tỉnh nghèo, nhưng tài nguyên rừng rất giàu, không ít giới chức địa phương giàu nứt đố đổ vách (dãy phố nguy nga nhà quan ở Yên Bái. Bí thư Cường vừa tậu biệt thự 80 tỷ ở Hà Nội. Minh kiểm lâm chu cấp cho con du học xong Thụy Sĩ và sắp du học tiếp Anh quốc. Đưa tang Minh, xế hộp xịn nhiều như cây rừng Yên Bái) nhờ ăn của rừng mà không rưng rưng mắt. Phóng sự “Rút ruột rừng bảo tồn” gần đây của Báo Lao động và VTV từng phanh phui tệ nạn này. Lâm tặc móc nối giới chức kiểm lâm và chóp bu tỉnh, đốn gỗ quý đường kính 2-3m, bỏ lại cả những khúc cây đường kính hơn 1m… Đó là nguyên nhân để cuộc tranh đua chức quyền ở Yên Bái trở nên gay gắt, quyết liệt, mang tính sống mái.

    2. Minh kiểm lâm chuyên môn nhì nhằng, không phải kiểm lâm nòi, nhờ bố vợ là Bí thư tỉnh ủy trước đây, mà chuyển từ công nhân đường sắt, sang Đài Phát thanh Truyền hình tỉnh, rồi nhanh chóng lên sếp kiểm lâm. Thời bố vợ Minh làm Bí thư tỉnh ủy, o ép cấp dưới là bà Trà. Nay bà Trà ngoi lên Chủ tịch UBND tỉnh, thậm chí còn là ủy viên trung ương đảng duy nhất của tỉnh, trong ê kíp cánh hẩu cùng đương kim Bí thư Cường và Chủ tịch HĐND kiêm Trưởng Ban Tổ chức tỉnh ủy Tuấn, nắm cơ hội nghìn năm có một, ra ân báo oán (hút chết, chiều 18-8, họp báo vụ thanh toán, bà Trà chưa hết run). Họ muốn “dọn” Minh, nhân chủ trương sáp nhập Chi cục kiểm lâm với Chi cục Phát triển lâm nghiệp, dành ghế béo bở cho kẻ “biết điều” khác.

    3. Minh được giới chức tỉnh và láng giềng đánh giá hiền lành, nhưng cục tính. Dễ hiểu vì sao, mất ghế béo bở trong lúc được coi là “hoàn thành tốt nhiệm vụ”, Minh không chấp nhận nhịn êm, chọn đường chơi sát ván.

    4. Đơn giản: “đồng chí không bằng đồng tiền”. Quyền đẻ ra tiền. Cả 3 đều quan chức có hạng trong guồng máy nô dịch, áp bức bóc lột, tha hóa thối nát hắc ám, dễ hiểu vì sao dân chúng không những không thương xót, lại có phần hân hoan.
Quy định bình luận
Vietinfo tạo điều kiện cho bạn đọc bày tỏ chính kiến, song không chịu trách nhiệm cho quan điểm bạn đọc nêu trong bình luận của bạn đọc. Quan điểm bạn đọc không nhất thiết đồng nhất với quan điểm của Vietinfo.eu. Khi bình luận tại đây, hãy:
- lịch sự, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau,
- bày tỏ quan điểm tập trung vào chủ đề bài viết,
- không dùng các từ ngữ thô tục, bậy bạ,
- không xâm phạm đến quyền riêng tư cá nhân hay một số cá nhân,
- không tỏ thái độ phân biệt trên bất cứ phương diện nào (dân tộc, màu da, giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp…).
Mọi nội dung không phù hợp với các tôn chỉ trên có thể bị sửa hoặc xóa.
Cách gõ tiếng Việt
Dấu mũ Â, Ê, Ô – gõ 2 lần: AA, EE, OO
Dấu móc Ă, Ơ, Ư – thêm phím W: AW, OW, UW
Dấu huyền – thêm phím F
Dấu sắc – thêm phím S
Dấu hỏi – thêm phím R
Dấu ngã – thêm phím X
Dấu nặng – thêm phím J
Xóa dấu – thêm phím Z

Ví dụ:
Casch gox tieesng Vieejt.
Cách gõ tiếng Việt.

 

Booking.com
Tiêu điểm

Đọc nhiều

Quảng cáo