Người Việt khắp nơi

Thêm một công ty Việt tại Nga khai thác công nhân như nô lệ

Cập nhật lúc 08-08-2012 05:40:57 (GMT+1)

Người lao động Việt trong xưởng may "đen" tại Nga phải làm việc đến 15 giờ một ngày - Ảnh: TL. internet.

 

Victoria, một xưởng may mặc ở Ivantrepka, gần thủ đô nước Nga, do ông Nguyễn Văn Lập quản lý bị tố cáo ép buộc công nhân làm việc từ 16 đến 18 giờ mỗi ngày kể cả ngày nghĩ.


Ba lao động 'nô lệ' Việt Nam từ Nga về nước
> Tình cảnh công nhân Việt Nam tại Nga hiện nay
89 lao động Việt Nam bị bỏ đói và giam giữ tại 1 xưởng may
> Công nhân Việt Nam tại Nga lại kêu cứu
Video: Vụ buôn người công nhân Việt tại Moscow
 ĐSQ VN tại Nga thờ ơ với số phận lao động bị ngược đãi?

Khoảng 150 công nhân Việt Nam sống và làm việc trong điều kiện khắc nghiệt và bị kiểm soát chặt chẽ. Họ không nhận được lương mà còn phải đóng tiền trả công cho người canh gác mình.

Tổ chức phi chính phủ Liên Minh Bài trừ nô lệ mới CAMSA cho biết nhận được đơn tố cáo tình trạng nhân công Việt Nam sang Nga làm việc theo diện xuất khẩu lao động bị bóc lột như nô lệ. Theo nguồn tin này thì Trung Tâm Xuất Khẩu Lao Động Vina Hand Coop, trụ sở ở Cầu Giấy, Hà Nội tuyển mộ lao động và đưa sang Nga với mức lương «thỏa thuận » 500 đôla mỗi tháng và làm việc 8 giờ mỗi ngày cho xưởng may Victoria.

Thực tế hoàn toàn trái ngược từ điều kiện cư trú đến lao động và ăn uống. Mặc dù bị kiểm soát chặt chẽ như tù nhân, một số nhân viên đã báo động với thân nhân tại Việt Nam và đơn kêu cứu đã được chuyển đến cơ quan ngoại giao Nga tại Hà Nội và sứ quán Việt Nam tại Maxcơva. Trong đơn, các nạn nhân tố cáo họ bị chủ nhân viện nhiều lý do để trừ lương. Hậu quả là nhiều người làm làm việc từ gần hai năm nay mà không nhận được đồng nào.

Vụ tai tiếng này được tố giác với công luận trong bối cảnh hàng trăm lao động nô lệ Việt Nam của Vinastar, một công ty khác cũng do người Việt nam làm chủ tại Nga vừa được cảnh sát Nga giải cứu. Chiều 06/08/2012, cảnh sát Nga đã lục soát xưởng may Victoria.

Không phải lao động VN nào cũng có may mắn được làm việc hợp pháp. Ảnh ANH NGHỆ.

Vợ lao động tại Nga bị bóc lột, chồng ở Việt Nam kêu cứu.

Do nghèo, ít học và cả tin, hàng loạt dân quê tại Việt Nam bị mắc lừa sang Nga làm việc không công. Tuy chưa đổ bể như vụ công ty Vinastar, nhưng từ nhiều tháng nay, có ít nhất 5 nữ công nhân xưởng may Victoria cầu cứu. Nghe theo lời hứa làm việc đúng hợp đồng, lương cao, nhiều phụ nữ quê mùa bị rơi vào tay đồng hương bất lương khai thác họ như tù nhân khổ sai, không lương, không biết ngày về.

Hiện nay, tổ chức CAMSA, Liên Minh bài trừ nô lệ mới đang thu thập hồ sơ để tố giác tệ nạn này.Thủ đoạn lừa đảo của những tay buôn người này ra sao ? Nạn nhân chờ đợi gì ở chính phủ Việt nam và Nga ? RFI đặt câu hỏi với thân nhân của hai nạn nhân.

Người thứ nhất là ông Lương Văn Đinh, chồng của công nhân Bùi Thị Mịa, quê ở huyện Nho Quan, tỉnh Ninh Bình. Người thứ hai là ông Bùi Ánh Dương, chồng của công nhân Nguyễn Thị Thúy Liễu, tỉnh Bến Tre.

Từ Nho Quan, ông Lương Văn Đinh cho biết chi tiết :

"Lúc đi thì ký hợp đồng làm việc 8 tiếng một ngày, lương 500 đôla mỗi tháng. Sang đó thì họ làm sai hợp đồng bắt làm việc từ 16 đến 18 tiếng mỗi ngày mà tiền thì không có. Em gọi cho ban giám đốc thì họ không nghe máy, nhắn tin thì họ không trả lời…."

Những tay buôn người chuyên nghiệp này khai thác tâm tình chất phác của dân quê hay cả tin, tưởng cùng là người Việt thì ai nỡ hại nhau. Từ Bến Tre, ông Bùi Ánh Dương, chồng của công nhân Nguyễn Thị Thúy Liễu giải thích vì sao gia đình ông bị lừa:

« Qua Nga thì họ bắt làm việc từ 10 giờ sáng hôm nay đến 4 giờ sáng hôm sau…., ngày Quốc Tế Lao Động cũng làm luôn. Họ không cho ra ngoài , họ nhốt mình như nhốt tù…. »

Theo một nguồn tin thông thạo từ Maxcơva thì nạn bóc lột công nhân ở xưởng may Victoria kinh khiếp không thua gì ở Vinastar. Điều khác biệt, là công nhân ở Vinastar đoàn kết tranh đấu đồng loạt.

Nguồn: RFI

  • #3 RFA: Thêm một xưởng may VN ở Nga bóc lột công nhân như nô lệ

    08-08-2012 23:03

    Trong những ngày qua, có lẽ quý vị đã nghe vụ 69 công nhân VN bị nhốt và làm việc trong điều kiện vô cùng tồi tệ tại xưởng may mặc Vinastar ở vùng ngoại ô Mascơva vừa được giới hữu trách Liên bang Nga giải cứu và chưa biết số phận sau cùng ra sao

    thì hiện giờ, tình trạng bóc lột công nhân VN cũng khủng khiếp không kém đang tiếp diễn ở công ty Victoria cũng thuộc vùng ngoại thành ấy.

    Người Việt hành hạ người Việt

    Từ lâu nay, công luận vẫn tưởng người lao động VN ở nước ngoài bị giới chủ nhân không cùng chung dòng máu Việt – như Đài Loan, Hàn Quốc, Malaysia trong khu vực hay chủ nhân xa tận bên Trung Đông – đàn áp, bóc lột, nhưng qua vụ 69 công nhân VN lâm nạn tại xưởng may Vinastar, và thêm vụ công ty may mặc Victoria ở ngoại thành Mascơva hiện cũng đang trong cảnh vô cảm tương tự, thì người ta mới vỡ lẽ ra rằng chính giới “chủ nhân đồng bào” của mình mới tàn tệ hơn cả người nước ngoài.

    Tại công ty Victoria do ông Nguyễn Văn Lập quản lý, tình trạng bóc lột, kiểm soát chặt chẽ và tước đoạt quyền lợi của khoảng 150 công nhân một cách vô nhân trong điều kiện làm việc vô cùng khắc nghiệt đang tiếp diễn ngày càng đáng ngại, như anh Lương Văn Đinh tại Ninh Bình, chồng chị Bùi Thị Mịa đang lâm nạn ở xưởng may Victoria, kể lại:

    Họ giam giữ và canh chừng nghiêm ngặt trong công ty thôi, không cho ra ngoài – đêm cũng như ngày. Không biết mặt trời. Giam giữ trong xuởng như vậy thì hầu như tất cả công nhân trong ấy đều như thế.

    Trong tình cảnh đó, công nhân Bụi Thị Mịa ra sao ? Chúng ta hãy nghe người chồng Lương Văn Đinh mô tả:

    Vợ tôi rất muốn về, khóc suốt ngày suốt đêm, không ăn ngủ gì được. Hồi còn bên nhà thì 46-47 kí mà khi sang bên ấy hiện chỉ còn 35 kí. Họ không cho về. Họ đổ hết tội cho môi giới là Trung tâm Tư vấn Xuất khẩu Lao động ở Hà Nội. Họ phủi tay, họ ký hợp đồng theo đường du lịch trong 3 tháng và kiếm lời ăn thôi. Bây giờ tôi gặp người môi giới thì họ đổ cho người này người nọ nên tôi không biết nhờ vào ai.

    Và, vẫn theo anh chồng đau khổ ấy, thì anh đang “uất ức về tình cảnh này lắm rồi. Nó không khác cảnh nô lệ”. Anh Lương Văn Đinh giải thích:

    Công nhân ăn uống thì toàn là đồ hôi thối thôi. Thứ hai là vợ tôi hợp đồng làm từ 8 tới 10 tiếng thôi, mà sang bên đấy bây giờ phải làm từ 16 tới 18 tiếng. Họ bóc lột sức lao động của vợ tôi quá. Về tiền lương thì hợp đồng ở nhà là 10 triệu đồng/1 tháng cho lương khởi điểm. Nhưng sang bên đấy họ trừ mỗi tháng là 300 đô la. Bây giờ vợ tôi làm ở đó 16 tháng rồi mà vẫn chưa trả hết nợ. Vợ tôi mới sang bên đó thời gian đầu được 1-2 tháng thì được gọi điện thoại về nhà, hỏi thăm sức khoẻ đầy đủ, nhưng 1 năm sau thì bị cắt luôn liên lạc. Hiện tại bây giờ vợ tôi không được gì, mất cả thời gian dài lao động, mất sức khoẻ. Bây giờ đã là 15-16 tháng rồi, tôi chỉ muốn đòi lại sự công bằng cho vợ tôi thôi.

    Trường hợp chị Thuỷ, một nạn nhân khác của xưởng Victoria, cũng bi đát không kém, khiến chị mong sớm được rời khỏi chốn bị cai quản bởi giới mà nhiều người Việt bên ấy gọi là “bọn đầu gấu”, mà chồng chị - anh Cường tại Hưng Yên - than thở:

    Nói chung, gia đình vợ tôi muốn cô ấy về mà vợ tôi thì cũng muốn về. Nhưng thực ra với khả năng của tôi hiện giờ thì không thể giúp vợ về nỗi, vì mình biết cách nào đây, không đủ khả năng, năng lực để cho cô ấy về. Chủ công ty Victoria người ta cũng không muốn cho về, còn mình thì lệ thuộc. Trước khi đi thì bọn môi giới nói là làm từ 10 tới 12 tiếng, nhưng thực tế vợ tôi phải làm 16-17 tiếng. Về ăn uống thì thực ra tôi cũng chẳng biết gì, nhưng làm việc quá nhiều giờ như thế thì sẽ ngã bệnh. Chỗ đó có bảo vệ chặt chẽ, mình làm chỉ trong toà nhà đó thôi chứ không được đi đâu. Chỗ đó cũng có người trốn rồi, vì không chịu nỗi sức làm nhiều như thế, sinh hoạt như thế nên trốn. Nhưng họ bị bắt lại và bị đánh đập.

    Thảm cảnh ở Victoria thì đa dạng, không phải chỉ liên quan đến những công nhân hiện chưa thoát cảnh đó, mà nó còn di hại tới những nạn nhân đã trở lại VN, như anh Lương Văn Đinh cho biết:

    Có 2 vợ chồng từ Phú Thọ sang bên công ty Victoria được một năm thì chồng vì làm bên đó nặng nhọc, ăn uống không thích hợp nên trở về, sinh bệnh, và nửa tháng sau thì chết. Còn bà vợ thì vừa về VN khoảng 1 tuần nay thôi.

    Cũng từ Miền Bắc, ông Lương Văn Tú cùng những người thân là Nguyễn Văn Kế, Nguyễn Văn Cường và Đỗ Văn Tĩnh nhờ môi giới đưa con em của họ gồm tổng cộng 4 người, sang làm ở xưởng Victoria. Và tất cả đều lâm nạn, như ông Tú kể lại:

    Tôi có một người con cùng 2 người cháu và một người em đi làm bên công ty Victoria 2 năm nay rồi. Mới đầu theo người quen qua bên đó làm, thì người ta bảo là lương từ 1.000 đến 1.500 đô la/ 1 tháng, 12 tiếng/1 ngày. Nhưng khi sang bên đó thì các cháu phải làm 18 tiếng/1 ngày mà cơm nước không được ăn và thỉnh thoảng bị thu điện thoại để không được liên lạc với gia đình. Và mấy lần, ông chủ Victoria là Nguyễn Văn Lập cho bảo vệ định đánh các cháu. Họ đối xử rất tệ bạc. Lúc các cháu bị lừa đi thì mới 16-17 tuổi thôi.

    Sứ quán VN làm ngơ?

    Câu hỏi cần được nêu lên là những thân nhân ở VN, và cả quan chức hữu trách, cứu giúp những nạn nhân này ra sao ? Anh Lương Văn Định cho biết:

    Tôi có gởi đơn xin cầu cứu và đơn xin giúp đỡ người lao động về nước tới Sứ quán Nga tại VN và Sứ quán VN tại Nga. Đơn gởi hơn 1 tháng rồi. Nhưng tôi nghĩ bấp bênh lắm, không có hy vọng gì đâu.

    Còn trường hợp của ông Trương Văn Tú vẫn chưa có gì sáng sủa:

    Chúng tôi có làm đơn gởi Bộ Ngoại giao rồi, gởi các nơi chức năng ở trong VN rồi, nhưng tới bây giờ người thân chúng tôi cũng vẫn chưa được giải cứu. Đại sứ quán VN chưa thấy can thiệp gì, chưa thấy hồi âm gì cả. Đơn gởi được 2 tháng nay rồi. Hôm qua, cháu bên đấy có điện về cho biết công an bên Nga có vào công ty Victoria làm việc. Nhưng các cháu vẫn còn ở trong xưởng ấy, chưa được giải cứu.

    Chúng tôi được biết hôm thứ Hai tuần này, đã có một số cảnh sát đến khám xét xưởng Victoria nhưng họ không đề cập gì tới việc giải cứu nạn nhân. Họ chỉ phạt chủ nhân Victoria là người Nga gốc Việt vừa nói một số tiền mà thôi. Trong tình cảnh như vậy, ông Trương Văn Tú mong mõi được công luận cùng những tổ chức quốc tế quan tâm để giúp người thân của ông sớm đoàn tụ với gia đình:

    Tôi muốn trình bày với công luận thế giới là nhờ tất cả các tổ chức, công luận thế giới làm sao giúp giải cứu cho các cháu về VN được an toàn, đoàn tụ với gia đình, và họ phải trả lại những chế độ hợp đồng của cháu. Nếu không được thì ít nhiều cũng phải cho các cháu vé máy bay để về nước.

    Theo TS Nguyễn Đình Thắng, Giám đốc tổ chức Boat People SOS trụ sở tại Virginia,Hoa Kỳ, mà một trong những hoạt động của ông là cứu giúp những người lao động VN ở nước ngoài lâm nạn, thì trong tình cảnh của công nhân ở công ty Victoria, đó thực sự là cảnh nô lệ - nô lệ thời đại mới, bởi vì họ bị bắt làm việc quần quật suốt ngày, 7 ngày một tuần, từ sáng tới tối, không hề được trả lương, không hề được rời khỏi công ty. Tất cả giấy tờ tuỳ thân của họ đều bị tịch thu. Ai mà cố chạy thoát, khi bị bắt thì bị đánh đập tàn nhẫn, bị tra tấn và rồi bắt quay trở lại lao động quần quật. Không thể biết ngày giờ nào họ sẽ được trả tự do. Trong khi đó, thân nhân họ trong nước không hề biết tin tức rằng họ thực ra đã thành người nô lệ. TS Nguyễn Đình Thắng cho biết:

    Chúng tôi ước lượng vài trăm công ty may mặc và công ty xây dựng như vậy ở bên Nga. Họ là những cơ sở của những người Việt sống lâu năm ở Nga và có đường dây Mafia để bắt người, giam người, đánh đập người, hăm doạ nạn nhân. Đường dây này thông về tới VN. Ở VN ,thì những nạn nhân nào chạy về được cũng rất sợ hãi, phải trốn tránh. Và hàng loạt những nạn nhân được đưa từ VN sang Nga trong thời gian qua và vẫn con tiếp tục thì chắc chắn là nhà cầm quyền VN biết nhưng vẫn làm ngơ. Có khi còn có sự toa rập trong đó.

    Theo TS Nguyễn Đình Thắng thì việc giải cứu cho các nạn nhân của Victoria, và cả nạn nhân Vinastar mới đây, thuộc trong kế hoạch của Liên minh CAMSA Bài Trừ Nô Lệ Mới nói chung và tổ chức Boat people SOS nói riêng, thông qua Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ:

    Từ đầu năm nay, chúng tôi có làm việc với Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ trên một số trường hợp công nhân VN bị bức bách bên Nga, trong đó có hồ sơ Victoria; và cách đây vài hôm thì có hồ sơ Vinastar. Qua Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, chúng tôi cũng đã chuyển tài liệu thẳng về chính quyền Nga để can thiệp, giải cứu, bảo vệ cho nạn nhân. Nhưng chính quyền Nga thì rất chậm mà những kẻ buôn người thì rất nhanh. Do đó, ngay trong vụ Vinastar được giải cứu cách đây vài hôm, trước khi cảnh sát liên bang đến để giải cứu, thì công ty này đã đưa một số nạn nhân đi chỗ khác và hiện không biết họ ở đâu. Riêng trường hợp Victoria thì đến nay, các nạn nhân vẫn chưa được giải cứu.

    Được biết những tổ chức vừa nói hiện tiếp tục làm việc để thúc giục Nga hành động một cách dứt khoát hơn, nhất là khi giải cứu nạn nhân rồi, thì Mascơva phải bắt đầu truy tố những thủ phạm. Vì nếu không, thì những kẻ buôn người lại giăng bẩy để các nạn nhân khác từ VN kéo đến thay thế cho những nạn nhân đã được giải cứu và hồi hương.
  • #2 Người việt: Vô cảm với đất nước,dân tộc.

    08-08-2012 19:44

    Cũng định có vài ý kiến nhưng Bác (#1) trình bày thấy cùng quan điểm lên thôi.Chỉ lạ một điều tại sao chỉ có một nhóm người mệnh danh(đcs)mà lại có thể chăn được hơn 2/3 dân số VN?không lẽ đân việt mình (ngu) hay bị làm sao mà không hiểu được đất nước cứ bị nghèo văn hóa tụt hậu,con người vô cảm với thực tại của đất nước.Bỏ một số tiền lớn để được đi làm nô lệ mà không cảm thấy hổ thẹn và nhục nhã.Lãnh thổ thì bị TQ nó chiếm một ít rồi và nó còn đang định chiếm nữa chả có ai lên tiếng gì cả,người TQ thì đã có mặt tại mọi miền Tổ Quốc còn người việt thì đi làm nô lệ.Thật chả hiểu người Việt nam bị làm sao hết rồi..
  • #1 Những kẻ khốn cùng Việt Nam trong thế kỉ 21 khác gì Minh Râu làm cu li ngày trước?: Lao động khổ cực để khỏi phải sống trong Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa tươi đẹp.

    08-08-2012 09:42

    Thật kinh khủng, thế kỉ 21 rồi mà nhiều người vẫn "CHĂN NUÔI" nô lệ như trước đây 20 thế kỉ. Cũng thật sướng khi có chừng ấy nô lệ cầy cuốc, để trong khi ngủ ông chủ vẫn hái ra tiền.

    Trong thời gian cuối, chúng ta luôn nghe và nhìn thấy thực trạng thê thảm của người công nhân Việt Nam tại Nga. Tình trạng này không chỉ riêng tại nước Nga, đúng hơn là trên khắp Đông Âu đang lan toả sang Tây Âu và khắp thế giới. Chỉ cần liếc xéo sang CH Séc, còn bao nhiêu Nô Lệ Đời Mới đang vắt sức làm việc cho những ông chủ trong những điều kiện chẳng xa hơn những nô lệ ở “quê hương của cách mạng tháng 10”. Cũng từ Séc, hàng đoàn Con Rồng, Cháu Tiên chui nhủi, lén lút tràn sang các nước tư bản hấp hối - theo đúng nghĩa của từ - hòng tìm chút Euro còm cõi ném về Việt Nam cứu nhà và cứu luôn cả nước.

    Mà tại sao lại không bắt người Việt Nam làm nô lệ? Bản chất của họ sinh ra đã vốn là nô lệ rồi kia mà. Nếu họ còn ở Việt Nam thì họ cũng đang nô lệ cho đảng cộng sản mà không đủ cơm ăn, áo mặc và họ phải tìm đủ mọi cách thoát ra khỏi Việt Nam. Cho dù bị giam cầm, làm việc liên tục, thiếu những điều kiện cơ bản thì họ vẫn còn may mắn, hạnh phúc hơn hàng triệu đồng bào đói khổ của họ đang phải ngụp lặn trong trong nỗi cơ cực mang tên Việt Nam.

    Nếu dạy họ cách sống dân chủ, tự do thì họ cũng chẳng cần, họ chỉ như con Trâu, vứt cho ít thức ăn là cày, cày và cày. Họ cũng như Trâu Bò vì họ chẳng cần biết luật, các chính sách, quyền lao động, quyền con người... Họ vốn đã lười biếng, không chịu học hành, thiếu thông minh, nhưng lại thừa những tính toán rất đơn giản kiểu nông dân, họ bị lừa vào những lời đường mật của giới đầu cơ và tự họ lao như con thiêu thân vào cái bẫy "XÓA ĐÓI, GIẢM NGHÈO" của Đảng và Nhà nước. Họ chỉ cần bán đi cái sức khỏe lực điền để nhận lại những đồng tiền mà với người bản địa chẳng ai thèm làm, họ tiết kiệm, sống bẩn, thấp kém hơn cuộc đời của những loài cầm thú ở chính tại nơi họ đang sống nhờ.

    Ai bảo vệ họ? Chẳng ai cả. Họ tự đến, tự đi. Chẳng mấy ai quan tâm đến sự hiện diện của họ cho đến khi sự ồn ào, bẩn thỉu ảnh hưởng đến xung quanh thì dư luận lên tiếng hầu như để xua đuổi họ. Thông tin thì rất nhiều nhưng tình hình chẳng thay đổi vì chính lực lượng này muốn vậy. Dù có lên án các ông chủ bóc lột họ như súc vật thì cũng vô ích vì tự họ sẽ lại lao vào, chui vào như thể khẳng định: cuộc đời của họ chỉ là... NÔ LỆ. Có gì tệ hại hơn khi đám đông Việt Nam thất thểu trên các đường phố châu Âu, vật vờ như những bóng ma, đói, rét, lại không có tiền - “ĐỜI KHÔNG BIẾT ĐI MÔ, VỀ MÔ”?

    Chúng ta cũng chỉ có thể lên án tính Súc Sinh trong con người của giới chủ nô nhẫn tâm lạm dụng. Luật trừng phạt nặng những kẻ “chăn dắt” như thế này và những chủ nô này không phải là cái kim để luôn trốn thoát trách nhiệm hình sự. Sự ít ỏi trí tuệ của người lao động cộng với dã tâm của đồng loại là cuộc sống NGƯỜI - THÚ của lao động Việt Nam. Nếu lực lượng lao động này không đủ kiến thức, không tự thực hiện theo pháp luật, không được tổ chức tốt thì đến 1000 năm nữa vẫn chỉ là nô lệ.
Quy định bình luận
Vietinfo tạo điều kiện cho bạn đọc bày tỏ chính kiến, song không chịu trách nhiệm cho quan điểm bạn đọc nêu trong bình luận của bạn đọc. Quan điểm bạn đọc không nhất thiết đồng nhất với quan điểm của Vietinfo.eu. Khi bình luận tại đây, hãy:
- lịch sự, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau,
- bày tỏ quan điểm tập trung vào chủ đề bài viết,
- không dùng các từ ngữ thô tục, bậy bạ,
- không xâm phạm đến quyền riêng tư cá nhân hay một số cá nhân,
- không tỏ thái độ phân biệt trên bất cứ phương diện nào (dân tộc, màu da, giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp…).
Mọi nội dung không phù hợp với các tôn chỉ trên có thể bị sửa hoặc xóa.
Cách gõ tiếng Việt
Dấu mũ Â, Ê, Ô – gõ 2 lần: AA, EE, OO
Dấu móc Ă, Ơ, Ư – thêm phím W: AW, OW, UW
Dấu huyền – thêm phím F
Dấu sắc – thêm phím S
Dấu hỏi – thêm phím R
Dấu ngã – thêm phím X
Dấu nặng – thêm phím J
Xóa dấu – thêm phím Z

Ví dụ:
Casch gox tieesng Vieejt.
Cách gõ tiếng Việt.

 

Tiêu điểm
Quảng cáo