Tin tức

Tìm hiểu chiến dịch cứu ngân hàng Đức

Cập nhật lúc 15-10-2010 04:10:52 (GMT+1)
Ảnh minh họa: internet

 

Chiến dịch cứu trợ các ngân hàng trong thời kỳ khủng hoảng tài chính nhìn từ khía cạnh người đóng thuế là một gánh nặng không tưởng. Theo một nghiên cứu mới đây của Tổ chức Sáng kiến Kinh tế thị trường xã hội Mới (Initiative Neue Soziale Marktwirtschaft-INSM), trong trường hợp tồi tệ nhất, người đóng thuế sẽ phải trả tới mức 52 tỉ Euro, nhẹ thì ‘chỉ’ 34 tỉ Euro. Tính theo đầu người, mỗi công dân Đức phải gánh chịu từ 417 đến 632 Euro.


Tổ chức INSM cho biết, mức phí tổn thật sự để cứu trợ ngân hàng còn phụ thuộc nhiều vào phát triển tiếp theo của thị trường tài chính. Riêng lần trợ giúp mang tên IKB cho Ngân hàng cỡ vừa đã ‘ngốn’ mất 9,6 tỉ Euro. Ước tính nhà nước sẽ mất đến 5,4 tỉ Euro nhằm đảm bảo cho các ngân hàng, mức phải chăng nhất sẽ là 2,5 tỉ Euro. Việc đầu tư vào các ngân hàng sẽ khiến nhà nước hoặc là thất thoát 11,7 tỉ Euro, hoặc là đạt mức lợi nhuận 2 tỉ Euro. Tổn thất hay được lời còn phụ thuộc vào việc nhà nước bán cổ phần cho các ngân hàng ra sao, ví dụ như khi quốc hữu hoá toàn bộ Công ty đầu tư bất động sản Hypo Real Estate (HRE) đã kiệt quệ, hoặc như Ngân hàng Commerzbank. Việc ‘đầu tư im lặng’ như với ngân hàng Commerzbank (stille Einlagen – là các khoản đầu tư không công khai vào một công ty sắp phá sản, nhằm bảo vệ thanh danh và đạo đức của công ty đó), nhà nước sẽ không có quyền đặc biệt để quyết định điều gì trong công việc của một ngân hàng. Còn các tiểu bang phải gánh vác 25,7 tỉ Euro nhằm đảm bảo cho các ngân hàng. Tổ chức INSM phê phán rằng, đáng lẽ chính chủ phải sử dụng 80% chi phí cứu trợ các ngân hàng của Đức để giúp đỡ các ngân hàng do nhà nước kiểm soát (ví dụ các Ngân hàng cấp tiểu bang) – như chuyên viên về thị trường tài chính của INSM, ông Christoph Kaserer giải thích, thì ‘đây là cái giá phải trả của chính trị cho việc kiểm soát quá tồi tệ và hành động ‘làm ngơ’ trước những mô hình doanh nghiệp bất tài’.

 

Tìm hiểu SoFFin. Kể từ tháng 2.2009, sau khi được Thủ tướng Angela Merkel đích thân kêu gọi, Hannes Rehm, cựu giám đốc 66 tuổi của Ngân hàng khu vực miền Bắc, quyết định nhận một công việc mà không ai muốn nhận làm nữa: Chủ tịch Uỷ ban cứu trợ của Quỹ đặc biệt nhằm ổn định thị trường tài chính, được nhiều người biết đến nhất qua tên ngắn gọn SoFFin. Quỹ cứu trợ ngân hàng SoFFin được xây dựng vào cuối tháng 10.2008, nhằm bảo vệ các ngân hàng Đức trước hiểm hoạ phá sản do khủng hoảng tài chính thế giới gây ra. Bằng 480 tỉ Euro, quỹ này có thể nhận bảo lãnh, giúp đỡ ngân hàng trong vấn đề tài chính hoặc nhận mua những hối phiếu quá may rủi. Được so sánh như ‘Đội Cứu Hoả nhà nước’, quỹ SoFFin có nhiệm vụ ổn định hệ thống tài chính, xây dựng lại niềm tin giữa các ngân hàng,giúp họ vượt qua giai đoạn khó khăn trong khả năng thanh toán và củng cố nền tảng vốn riêng của các doanh nghiệp tài chính. Tất cả những hoạt động này xảy ra giữa lòng thành phố Frankfurt am Main trong toà nhà cũ của Ngân hàng trung tâm tiểu bang Hessen. Tại đây, hơn hai tá nhân viên tích cực góp phần điều chỉnh cơn biến động tài chính: Họ bảo đảm bằng đầu tư nhà nước cho các ngân hàng bị kiệt quệ, trợ giúp tài chính trực tiếp nhằm tích lại vốn hoặc đương đầu với những may rủi đang đe doạ các ngân hàng. Tuy nhiên, quỹ này chỉ trợ giúp cho những ngân hàng đang trong cơn nguy biến, và những bảo đảm này không phải được miễn phí và vô điều kiện: Các ngân hàng sẽ phải trả lãi suất, ngoài ra, bắt buộc họ phải được trang bị sẵn bằng một mức vốn riêng phù hợp. Trong trường hợp một ngân hàng nào đó có quá ít vốn riêng vì quá cạn kiệt, họ cũng có thể đệ đơn xin cấp trực tiếp để nhận hỗ trợ nhà nước nhằm tích lại vốn, hoặc quỹ SoFFin sẽ bảo đảm may rủi thay họ. 80 tỉ Euro là số tiền đầu tư cho hai phương hướng trên, mà ngân hàng vẫn phải trả lãi suất.

Quan trọng hơn thế rất nhiều là khi cấp phát kinh phí cho các ngân hàng, quỹ SoFFin sẽ có ảnh hưởng trực tiếp vào chính sách doanh nghiệp của họ: ví dụ điển hình là quỹ này có quyền quy định mức lương cho ban quản trị và các nhân viên. Trong thời kỳ trợ cấp bình ổn sẽ không được nhận tiền thưởng, hoặc tuỳ từng hoàn cảnh và điều kiện – hàh động can thiệp trực tiếp này của nhà nước khiến nhiều ngân hàng ban đầu thấy khó chịu và không muốn nhận giúp đỡ, nhưng sau đó vẫn phải cắn răng nhận vì không còn cách nào khác. SoFFin là một phần tử nhỏ của Ngân hàng liên bang, tuy nhiên lại tách riêng về mặt tổ chức, mặc dù hầu hết các nhân viên là do Ngân hàng này sắp đặt. Người có quyền hành tối cao nhất là Bộ trưởng Tài chính liên bang, chuyên giám sát phát triển của Quỹ, ảnh hưởng của ông ta và của chính phủ rất lớn, vì vậy, trong lịch sử còn rất ngắn của quỹ SoFFin đã nhiều lần phải thay đổi nhân sự.

Tuy rằng, hội đồng quản trị của quỹ đặc biệt này nằm trong tay của chủ tịch Rehm và hai cộng sự của ông Christopher Pleister và Gerhard Stratthaus, nhưng tiếng nói quan trọng nhất vẫn là Berlin: Vì tại đây, Ban lãnh đạo là chi nhánh quan trọng thứ hai thuộc cơ cấu hành chính của quỹ SoFFin, bao gồm mỗi nơi một đại diện từ Văn phòng Thủ tướng liên bang, từ các Bộ như Tài chính, Tư pháp, Kinh tế và từ Bộ Khoa học và Công nghệ và một đại diện nữa của các tiểu bang. Cũng từ Ban lãnh đạo này, các hướng đi chính cũng như các phương pháp bình ổn của Quỹ sẽ được xét duyệt và thông qua. Thậm chí, các quyết định của Hội đồng quản trị cũng phải có phê chuẩn của Ban lãnh đạo. Cấu trúc rắc rối này nhiều lần cũng chính là nguyên nhân gây ra tranh cãi và khó chịu giữa Berlin với Frankfurt, bởi không một chủ tịch quản trị nào lại muốn bị bên chính trị áp đặt từng quyết định của mình. Chủ tịch hội đồng quản trị trước đây là ông Günther Merl đã từng phải ‘đầu hàng’, chào thua chỉ sau vài tháng, do không thể chịu đựng được. Giờ đến lượt ông Hannes Rehm, tất cả chỉ vì ‘trách nhiệm với nhà nước’!

Nguồn Wordpress

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

Tin liên quan

 

Booking.com
Tiêu điểm

Thảo luận

Quảng cáo