Liên bang Đức

Chân dung người Đức (2)

Cập nhật lúc 24-02-2014 19:11:48 (GMT+1)
Frauenkirche ở Dresden (tái khánh thành 2005)

 

Cuộc khảo sát dư luận xã hội do các nhà nghiên cứu của kênh truyền hình ZDF thực hiện trên phạm vi rộng đã nhận được ý kiến của rất nhiều người cho là: Hiện tại nước Đức là một trong những nước được nhiều người ưa thích. Người ta biện luận rằng, đó là một đất nước ổn định, rất vững vàng trong cơn bão toàn cầu, sạch sẽ, kỷ cương, an toàn…Nguyên nhân nào đã đưa dân tộc Đức lên vị trí này? Tính cách người Đức có gì đặc biệt so với các sắc dân khác? Những thông tin dưới đây (tổng kết từ nhiều phim tư liệu của ZDF) có thể giúp độc giả trả lời một phần câu hỏi trên. Xin nhớ, những câu trả lời này luôn là câu trả lời „động“, có nghĩa là nó bị biến đổi theo thời gian, theo tình hình phát triển mới, hôm nay đúng ngày mai chưa chắc còn đúng nữa.


… Nước Đức là một nước rất giàu có với tổng giá trị khoảng 16 nghìn tỷ Euro, thế nhưng trong ví của một người dân Đức chỉ có trung bình 103 Euro tiền mặt. Họ cẩn thận không bao giờ mang tiền mặt nhiều theo người. Tuy nhiên Ngân hàng liên bang Đức vẫn xác định thiếu khoảng 13 tỷ D- Mark, dù đã đổi tiền Euro 14 năm rồi. Họ có thể giấu ở đâu đó và quên, đặc biệt những người già. 

 Dự trữ ngoại tệ của quốc gia này rất lớn. Riêng ở Frankfurt/ Main có gần 1040 tấn vàng chứa trong các két sắt, ngoài ra họ còn gửi ở khắp nơi trên thế giới, nhiều nhất là New York (Mỹ). Tổng số vàng của đất nước này lên đến  gần 3400 tấn (56 tỷ Euro). 

Một gia đình người Đức sống trong căn hộ trung bình 4,4 phòng, khoảng 90 m2. Phòng khách là phòng quan trọng nhất đối với họ, nên nó được trang trí công phu. Không thể thiếu được trong đó là TV, tủ tường, sa lông, đèn đứng và cây xanh. Trong tủ của họ là những vật lưu niệm, người ta đếm được đến 8000 đồ vật to nhỏ khác nhau trong phòng khách của một gia đình Đức. 

Người Đức rất tiết kiệm, cái gì tự làm được là họ làm. Chính vì thế cửa hàng vật liệu xây dựng (Baumarkt) mọc lên khắp nơi. Trung bình mỗi người Đức hàng năm mua đồ ở các cửa hàng này 225 €, gấp đôi người Anh. Các siêu thị (Supermarkt)  cũng xuất hiện rất nhiều ở các thành phố, vì trong siêu thị giá rẻ hơn bên ngoài. 

Phần lớn người Đức muốn có nhà riêng. Điều đó nó cũng có lịch sử của nó. Từ thế kỷ thứ 18, luật pháp quy định quyền được có nhà riêng. Ai có nhà riêng, có tài sản riêng thì có nhiều quyền khác trong xã hội. Tư duy đó vẫn còn và họ thường vay tiền xây nhà rồi trả dần nhà băng, 70% là tự xây.

Người Đức rất cẩn thận và có trách nhiệm với tương lai. Chúng ta chỉ cần nói đến việc cất giữ tài liệu cho thế hệ sau là đã thấy „choáng“. Từ thế kỷ 13 họ đã có luật bảo vệ và tồn trữ sử sách cũng như những  số liệu quan trọng. Ngày nay tất cả tài liệu đều ở dạng  Mikrofilm, đựng trong những thùng kim loại không gỉ khóa bằng mật mã và chôn ở  vùng rừng núi tây nam nước Đức (vùng Schwarzwald), để tránh trộm, tránh chiến tranh phá hủy. Hàng năm có thêm từ 20 đến 30 triệu tài liệu được cất giữ thêm. Ngoài tài liệu mật về kinh tế, quân sự, người ta còn cất giữ những  tài liệu chứa bản vẽ xây dựng từ nhiều thế kỷ trước, sơ đồ lâu đài thành quách, sách của những vĩ nhân. Chính vì thế chúng  ta không có gì ngạc nhiên khi nhà thờ Frauenkirche ở Dresden bị phá hủy tan tành trong Đại chiến II, bây giờ được xây dựng như thiết kế nguyên thủy của nó. Hay một ví dụ khác cũng làm chúng ta sửng sốt. Năm 2009 một tòa nhà thư viện của thành phố Köln bị sập, chôn vùi và phá hủy không biết bao nhiêu tài liệu quý báu của quốc gia. Chúng tôi nghe tin mà xót xa vì rất tiếc, nhưng người Đức vẫn bình thản, bởi vì cho đến bây giờ, họ đã hồi phục  được 12 triệu trang tài liệu bị phá hủy, mất mát không nhiều. Họ nói rằng, kho tài liệu đó là bộ não và linh hồn của dân tộc họ.  Còn ở ta, tôi nghe người ta kể, rất nhiều tài liệu liên quan đến Hà Nội cổ, đến các triều đại phong kiến, khi cần đều phải sang Pháp xin họ (họ giữ giùm) không biết có đúng không?

Mỗi năm đất nước này tiêu thụ 19 triệu tấn giấy, tức là 236 kg/ bình quân đầu người. Đó là giấy viết, giấy báo, sách vở, cát tông, ly giấy ép… Cũng như những nguyên liệu khác, một nửa số giấy được chế biến lại từ báo cũ để làm giấy mới. Như vậy người ta có thể tiết kiệm được 63% năng lượng so với giấy làm trực tiếp từ xen lu lô. 

Người Đức ăn 2,8 bữa một ngày, chi cho ăn uống chỉ khoảng 11% tổng thu nhập, ngày xưa là 50%. Khi đàn ông Đức phải mua hàng thì họ nhanh nhanh chóng chóng, phụ nữ  ngược lại cần nhiều thời gian hơn, coi đó là thú vui. Phụ nữ Đức hay nghĩ cách thay đổi món ăn, trong khi đàn ông chỉ mua thịt. Một người Đức tiêu thụ một năm hết khoảng 79 kg thịt cá các loại, không phải là nhiều so với một vài nước khác ở châu Âu. Khoai tây là một trong những lương thực chính của người Đức, đặc biệt là miền Đông Đức. Sau khi Columbus tìm ra châu Mỹ, Tây Ban Nha đã mang một đội quân hùng hậu tràn sang châu lục này để vơ vét tài nguyên. Khi đến miền núi rừng ở Nam Mỹ, họ thấy một loài hoa rất đẹp nên lấy giống đem về cống vua. Càng ngạc nhiên hơn khi sau đó người ta phát hiện ra, củ loài cây này rất ngon, rất thơm, có thể dùng làm lương thực, bổ sung cho lúa đại mạch và lúa mì. Đó là củ khoai tây, mà ngày nay người ta chế biến thành rất nhiều món ( Khoai tây luộc, khoai tây nghiền, Chips từ khoai tây, Pommes). Về cây khoai tây và công dụng của nó, học sinh ở Đức đã được học từ lớp ba. 


Hoa khoai tây

Người Đức rất có ý thức tiết kiệm điện, ra khỏi phòng là tắt điện, không để thừa thức ăn. Vì sự an toàn và bảo vệ môi trường cho các thế hệ sau, họ sẵn sàng từng bước loại bỏ điện hạt nhân, chấp nhận mua điện với giá đắt hơn. Điện gió, điện mặt trời, khai thác nhiệt từ lòng đất là thế mạnh của Đức. Hiện tại năng lượng tái tạo này chiếm 20% tổng năng lượng, chiều hướng ngày càng tăng. Hệ thống lưới điện của CHLB Đức là một trong những mạng lưới điện hiện đại và an toàn nhất thế giới. Hầu như chúng ta không gặp sự cố mất điện. Chúng ta hãy hình dung  vùng Ruhr ở tiểu bang Nordrhein – Westfalen. Thành phố nối liền thành phố, có thể gọi đó là một thành phố khổng lồ có một không hai trên thế giới, thế mà lúc nào cũng có điện đầy đủ, một thành quả vĩ đại. Hiện tại họ phải nhập dầu và khí đốt của Nga, Na uy, Anh và của một số nước châu Phi, nhưng họ cố gắng dùng năng lượng tái tạo để bớt dần phụ thuộc nhập khẩu. 

Đức còn có một nguồn dự trữ nước ngọt rất dồi dào. Đó là những hồ chứa nước ngọt, chủ yếu là nước mưa và tuyết tan, là nguồn nước sạch rất quý của thiên nhiên nên được bảo vệ cẩn thận. Vất rác trong rừng, đặc biệt những rác hóa học là điều tối kỵ. Nó sẽ ngấm xuống mạch nước ngầm và làm ô nhiễm. Đức và các nước bắc Âu rất sẵn nguồn nước sạch, phần do thiên nhiên ưu đãi, phần vì ý thức bảo vệ môi trường của người dân. Mỗi năm một người dân chỉ sử dụng trung bình 4500 lít nước sạch (4,5 m3). 

Người Đức hay sinh hoạt trong các Câu lạc bộ (hơn 30%), họ là những người sống cần cộng đồng.  Dân ở một số địa phương Stuttgart, Hamburg, Bremen hài lòng với cuộc sống của mình. Nhưng cũng có những thành phố phàn nàn và cho rằng cuộc sống của họ không được hạnh phúc lắm. Đó là những thành phố Berlin, Essen, Köln. 

Một nửa diện tích nước Đức là diện tích nông nghiệp và tổng giá trị người nông dân Đức sản xuất trong một năm là khoảng 40 tỷ Euro. Trước kia mỗi người nông dân chỉ có thể sản xuất ra của cải vật chất để nuôi được 10 người, ngày nay với sự trợ giúp của máy móc và khoa học kỹ thuật, một người nông dân có thể sản xuất để nuôi được 141 người. 

Goethe là một trong những người Đức vĩ đại. Ông phát biểu rằng, nếu bắt tôi phải lựa chọn giữa tự do và kỷ cương thì tôi sẽ ưu tiên kỷ cương hơn. Tất cả những điều nói ở trên đều bắt nguồn từ hai yếu tố: bản năng con người và giáo dục, trong đó nền giáo dục đóng vai trò rất lớn. Cái mẫu hình trong giáo dục trùng với những tấm gương ở ngoài đời, vì thế nó có sức thuyết phục học sinh rất cao, hoàn toàn tin những gì được học để phấn đấu theo nó.

Nguồn: Nguyễn Thế Tuyền/ Thoibao.de

 

Booking.com
Tiêu điểm

Thảo luận

Quảng cáo