Văn nghệ

Nhà báo Hoàng Linh hồi ức về những ngày thụ án trong tù (1)

Cập nhật lúc 05-08-2012 15:57:44 (GMT+1)
Cựu nhà báo Hoàng Linh trong trại giam

 

Nhà báo Hoàng Linh sinh ngày 13-10- 1962, công tác tại Báo Tuổi Trẻ TPHCM từ tháng 8- 1989. Bản án hình sự phúc thẩm số 2114 /HSPT từ ngày 15 – 9- 2003 đến 30- 10- 2003 đã tuyên Hoàng Linh 12 năm tù, thời hạn tính từ ngày bắt tạm giam 22- 3- 2002.


Ngày 24/10/2007 Chủ tịch Nước CHXHCN Việt Nam ký quyết định đặc xá cho nhiều phạm nhân đã cải tạo tốt và đã khắc phục hoàn toàn hậu quả vụ án, trong số đó có nhà báo Hoàng Linh.

Cũng như nhiều mảnh đời hoàn lương khác, với sự giúp đỡ của xã hội, nhà báo Hoàng Linh đã có việc làm và ổn định cuộc sống. Những ngày tháng tăm tối trong lao tù được nhà báo Hoàng Linh viết lại thành những hồi ức in 2 kỳ trên ấn phẩm Dòng Đời số 1 phát hành ngày 25-5-2012 và Dòng Đời số 2 phát hành ngày 1-6-2012. Như một nguồn tư liệu văn chương và báo chí bổ ích, lethieunhon.com xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc gần xa.

Kỳ 1: Đại gia điên loạn và thế giới tâm linh của tử tù

Những bạn tù đầu tiên

… Tôi được đưa đến một trại giam ở TP.HCM tạm gọi là trại T, thủ tục đầu tiên là cởi đồ ra khám xét, xem có đem vật cấm vào trại không và đi thẳng vào buồng giam. Cửa sắt đóng sầm sau lưng, trước mặt là bóng tối phủ đầy, chân tôi ngập trong cái gì đó, mùi xú uế xông lên nồng nặc.

- Bình tĩnh ông thầy, ông thầy đạp trúng “thần tài” của đại gia điên rồi.

Buồng giam dài khoảng 3 m, chiều ngang cũng vậy, hai bên là hai phản ngủ bằng xi măng, giữa là lối đi đầy phân và nước tiểu. Phía bên phải là cái đầu cắt cao của ai đó hơi nhỏ con, bên trái là người cao gầy chân bị xích lại. Tôi nhanh chóng làm quen với Hải, người bạn tù dễ mến đầu tiên trong cuộc đời tù tội mà tôi không ngờ nó sẽ kéo dài đến vậy. Còn ông bạn bị xích chân, người mà Hải gọi là đại gia điên hóa ra là người quen: Trần Văn Giao, giám đốc bất động sản với nhiều dự án nổi tiếng và càng nổi tiếng với mối quan hệ cùng diễn viên điện ảnh rất nổi tiếng VTr. Tôi mở lời chào, Trần Văn Giao đứng một chân, niệm chú bắt quyết trông điên không chịu được.

- Nó giả điên, tiêu tiểu tùm lum nhưng chưa dám ăn cơm với phân…

Có tiếng đập tường thình thình từ cả hai phía, Hải áp tai vào tường, vừa gò vừa đập để trả lời:

- Chúng nó hỏi ông thầy tội gì, em nói là thầy giáo đụng xe người ta, nó nói nếu là băng Năm Cam thì nói chuyện, còn “se sẻ” thì thôi. Em nói ông thầy là chim cút.

Tôi đang rầu thúi ruột nhưng cũng phải bật cười trước những chuyện kỳ lạ trong nhà tù. Chia cho Hải nửa ổ bánh mì cán bộ công an mua cho, đưa nửa ổ cho Trần Văn Giao, anh ta xô ra rồi hạ chân lê xuồng bồn cầu ngồi đưa mặt vào bồn cầu nói rì rầm.

- Nó đang nói chuyện với “chị thỏ”… Lẽ ra lính mới phải nằm dưới “phi đạo”, nhưng thôi, ông thầy lên nằm với em…

Đang đuối sức, vừa đặt lưng xuống phản xi măng tôi đã ngủ vùi. Đang mê mệt có ai đó lôi tôi dậy:

- Thằng điên ngủ rồi, em không biết sống với ông thầy được bao lâu nên phải nói ngay bây giờ. Cán bộ quản giáo trại này tốt lắm, không để tù bị điều tra đánh đâu. Nếu thấy nó (cán bộ điều tra) muốn động thủ ông thầy phải la lớn “báo cáo cán bộ, điều tra đánh tôi”, quản giáo sẽ đưa mình về buồng giam không cho hỏi cung nữa.

Mười tám ngày trôi qua tôi vẫn không thừa nhận điều gì và rất an tâm với “cẩm nang” của Hải. Điều kiện vệ sinh của buồng giam tiếp tục kinh khủng, Trần Văn Giao vệ sinh ngay chỗ nằm và trộn phân vào cơm, nói năng lảm nhảm nhưng đã ngừng tấn công Hải. Tôi bàn với Hải đề nghị cán bộ tháo xích cho Trần Văn Giao.

- Không được đâu ông thầy, nó phá dữ lắm, đánh bạn đồng cảnh, tạt nước dơ vô cán bộ. Mà ông thầy biết chưa, hai buồng giam kế bên đã chuyển đi hết, họ cách ly ông thầy rồi, không phải chuyện bình thường đâu! Ông thầy hãy lo cho mình trước đã.

Dù vậy khi gặp cán bộ tôi vẫn đề nghị cởi xích cho Trần Văn Giao, trại giam đồng ý với điều kiện tôi phải cam kết Trần Văn Giao sẽ thực hiện đúng nội quy, không quậy phá nữa. Được tháo xích, Trần Văn Giao dọn dẹp phòng khá sạch và mặc quần dài áo sơ mi trắng suốt, kể cả lúc đi ngủ, nhưng vẫn không nói chuyện, lúc nào cũng tọa thiền quay mặt vào tường lâu lâu la lên: “Tr ơi, anh yêu em”.

Đến ngày thứ 19, vừa điểm danh phát cơm nước xong, cửa phòng giam lại mở ra:

- Anh Hoàng Linh, chuyển trại.

Hải rớt nước mắt dặn nhỏ tôi “ông thầy coi chừng “chèo” (cơ sở của điều tra) nhé” .Trần Văn Giao xin cán bộ cho tôi nán lại ít phút và anh hát tặng tôi trọn bài hát có câu đầu là “Như chưa từng có giây phút lìa xa”… Hơn 10 năm sau, khi ra tù tôi mới biết đó là bài “Chân tình”.

Trong buồng giam số 7

Gặp lại anh điều tra viên khám nhà tôi:

- Anh Linh vào xe cho, sẽ là kỳ nghỉ dài hơn ông tính đấy, vì ông không hợp tác nên chúng tôi buộc phải chuyển ông đến nơi rất phù hợp với ông.

- Tôi ổn không cán bộ?

- Gọi tôi là anh em được rồi, ông không ổn, báo đăng ông dữ lắm, báo P. còn viền đen hình ông, y như ảnh báo tang.

Sau câu đó anh công an không nói thêm câu nào, tôi thì nhìn mê mệt cảnh vật bên đường qua cửa kính xe.Ôi Sài Gòn, không biết còn gặp lại không!

Vài giờ sau, tôi được bàn giao cho trại tạm giam của một tỉnh, tạm gọi là trại G. Người đàn ông trông như thầy giáo, áo sơ mi ngắn tay, kính gọng đen, tự giới thiệu là thiếu tá, phó điều tra gì đó nghe không rõ:

- Mình bị thần kinh tọa, đau lắm nhưng cũng còn đủ sức tiếp đón ông Linh. Hoàng Linh đã đến đúng nơi rồi.
Ông ta đưa tôi đến buồng giam P7, tù gọi là xà lim P7: 

- Nhà ông số 7, tôi cũng cho ông ở buồng giam số 7, các ông chỉ toàn thích số đẹp. Châu Phát Lai Em, Hoàng lựu đạn, Dũng chim xanh đều ở buồng này và đều cúi đầu nhận tội. Không quá 7 ngày đâu.

Những gì diễn ra ở đây, hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm vụ án Năm Cam đã làm rõ, tôi chỉ ghi chép lại mấy chuyện lặt vặt, cũng gọi là khá ly kỳ.

Buồng giam quá tối nên lát sau tôi mới nhận ra đống thịt lù lù ở phản bên phải là Sáu Được, một nhân vật lừng danh trong vụ Năm Cam, phản bên trái là một người mày râu nhẵn nhụi, tóc chải láng mướt như đang ở ngoài đời tự giới thiệu tên là Ba Tân. Sáu Được sợ “chèo” nên không dám nói gì còn Ba Tân thì huyên thuyên trăm chuyện, nào là Hồ Việt Sử ở buồng bên cạnh, Năm Cam cũng ở trong trại này. Tôi ậm ừ cho qua chuyện rồi đưa bàn chải đánh răng bị chặt cán chỉ dài bằng ngón tay trỏ thắc mắc. Ba Tân bảo:

- Mấy thằng tù hay mài nhọn bàn chải đâm nhau nên cán bộ chặt cụt cho chắc cú.

Thấy đã hết chuyện nói, Ba Tân nằm xuống ngáy pho pho. Lính mới phải nằm dưới “phi đạo”, không có chiếu tôi trải áo ra nằm xuống. Nằm chưa ấm chỗ, cửa buồng giam lại mở để đưa tôi ra hỏi cung.

Chắc đã nửa đêm về sang, có tiếng động ầm ầm cho biết cửa buồng giam mở ra liên tục, Sáu Được trở mình: “Ở đây cán bộ làm việc suốt đêm, vội gì, tới chú bây giờ!”.

Tôi thấy Năm Cam trên đường từ buồng giam lên phòng cung, Năm Cam đi khập khễnh, tóc bạc trắng, răng cũng chẳng thấy… Tôi xin được chào thăm Năm Cam, ông phó điều tra nói: 

- Không được, nhưng ông và Năm Cam sẽ phải đối chất về mối quan hệ với ông H (lúc đó là thứ trưởng Bộ Công an).

- Tôi không biết ông H. 

- Biết hay không đừng vội trả lời.

Nhà báo Hoàng Linh tại xưởng mộc của trại giam

Giang hồ cộm cán cũng ngán… tử hình

Thời gian sau có những đêm cửa các buồng giam mở rất lâu mới đóng lại, Ba Tân giải thích: nhập tù mới.

Trại G chật ních, toàn giới giang hồ cộm cán trong Nam ngoài Bắc đều được đưa về đây: Năm Cam, Hiệp phò mã, Long đầu đinh, Dũng đui, Dũng Bắc Kạn, Oanh hà, Thủy té, Hải bánh,Hải chó ngao, Bình kiểm, Thành sùi, Sơn bạch tạng… Không hiểu vì lý do gì tôi được chuyển đi các trại khác rồi lại quay về trại G để chờ ngày đi trường (đi trại giam để thi hành án phạt tù). Nếu phạm nhân khác khi điều tra xong xác dịnh hành vi phạm tội đều được chuyển lên buồng lớn nhốt tập thể thì tôi vẫn ở buồng giam riêng đến ngày đi trường. Hai năm, quá dài với sức chịu đựng của tôi. Tôi thèm được ra khỏi buồng giam dù chỉ trong phút chốc, thèm bị đánh vào mặt miễn là được nhìn thấy trời xanh mây trắng, nhìn thấy mặt người. Đáng sợ nhất là khi đêm xuống, những tử tội chờ ngày đi bắn không ngủ, khua xích chân và ca hát nói chuyện suốt đêm. Chỉ khi đến kẻng 5 giờ sáng họ mới an tâm ngủ vì biết còn được sống thêm một ngày nữa, bởi lệnh thi hành án tử hình luôn được bắt đầu bằng thủ tục đưa tử tội ra khỏi buồng giam vào lúc hai, ba giờ sáng. Tử tội sẽ được bữa ăn cuối cùng gồm cơm, canh, cá kho, ly cà phê sữa và điếu thuốc lá… Thường tử tội chỉ chọn cà phê và điếu thuốc mà không dùng trọn vẹn bữa cơm ân huệ.

Tử tội Châu Phát Lai Em thường chờ đợi bằng cách rao lô tô:

- Con vượn bồng con

   Lên non hái trái

   Con gái có chồng

   Đàn ông có vợ

   Còn người ở đợ 

   Thì kêu lô tô

   …Tôi bóc con cờ ra, cờ ra con mấy, con mấy gì đây…

Sát thủ giết người nổi tiếng nhất trong giới giang hồ đang chờ thần chết bóc con cờ ra! Châu Phát Lai Em là trùm băng chợ cá Cầu Ông Lãnh, từng thách đấu, giết người giữa ban ngày ngay chợ cá. Bao giờ cũng vậy, Lai Em rao lô tô xong các buồng giam khác đáp lễ bằng bài hát bày tỏ hối hận vì không thể về nhà chịu tang mẹ:

  - Khăn tang cha quấn trên đầu đưa mẹ ra nghĩa trang buồn

   Trại giam bốn bức tường cao con ăn năn biết nói sao

    Hồi nhỏ đã bao mùa lúa con cùng sống trong gia đình

    Đến năm mười sáu con cải lời của mẹ cha

    Giờ đây khôn lớn con bơ vơ Đồng Phú ba (tên phạm nhân dùng gọi phân trại một trại giam ở miền đông nam bộ)

Các phạm nhân khác tiếp lời bằng những bài hát nói về nỗi nhớ xã hội, gia đình, sự ăn năn hối hận, thế thái nhân tình và sự bội bạc của người đời. Cuối cùng im lặng bao trùm, những người tù quay mặt vào tường khóc thầm.

“Thế giới tâm linh” của những kẻ mặc áo tù

Người tù có những niềm tin kỳ lạ: cào cào bay vô phòng là có thăm nuôi, con gián là đổi buồng giam, bọ ngựa là có “chèo”, cú kêu hoặc chim thầy chùa gõ cốc cốc là quê nhà có tang. Tù sợ nhất là “cặp đôi hoàn hảo” chim thầy chùa và chim cú nối nhau tấu khúc “Tiếu ngạo giang hồ”. Nghĩa là nếu chim thầy chùa gõ mỏ ban ngày, tiếp đến cú rúc ban đêm thì ngày mai tù đi xử bị tuyên án tử. Tôi không nhớ là ngày mấy tháng mấy của năm đó, vừa phát cơm chiều xong cả bầy chim thầy chùa gõ mỏ cốc cốc vang rền ở đám cây gòn khu biệt giam vừa bay đi thì ở đó lại phát ra tiếng cú rúc không rầm rộ như bầy chim gõ mỏ nhưng đều đều, dai dẳng không dứt như tiếng gọi hồn…

Vừa kẻng báo ngủ (21giờ) có tiếng kêu cứu từ dãy biệt giam cách tôi mấy buồng: “Báo cáo cán bộ có người tự tử”. Bị can Thanh T (trong vụ án buôn bán chất ma túy) thắt cổ chết. Tôi còn vài lần chứng kiến sự tiên nghiệm này của người tù. Vào đúng đêm trăng non, chim thầy chùa gõ mỏ, cú rúc trước phòng giam tử tội Sáu H. Trong quá trình điều tra, bà Sáu H tỏ ra bản lĩnh đàn chị, nhận hết hành vi để giảm nhẹ tội cho đám đàn em. Khi còn ở “võ lâm Trung Nguyên” thì khỏi nói, Sáu H cầm đầu băng cướp trên 10 thành viên hoạt động trên xe tốc hành, bà cho đàn em tiếp cận hành khách, đầu độc họ bằng nước ngọt, nước tăng lực pha thuốc mê. Sau khi lột sạch tài sản, Sáu H ném hành khách xuống đường, mặc kệ nạn nhân sống chết. Sáu H còn chỉ đạo đàn em mua hẳn 2 xe tốc hành để hoạt động khép kín. Băng cướp di chuyển liên tục theo xe tốc hành nên công an rất kỳ công mới phá án được. Cho dù đã đạt đến “cảnh giới” của tội ác nhưng khi nghe “cặp đôi hoàn hảo” tấu khúc “Tiếu ngạo giang hồ”, bà Sáu H đã hoảng loạn la hét, van xin các oan hồn tha tội rồi ngất xỉu ,bác sĩ trại phải xuống cấp cứu. Ngay hôm sau, Sáu H bị tuyên án tử hình.
Thì ra cho dù xem thường mạng sống người khác, họ vẫn run sợ khi tính mạng chính họ bị đe dọa dù đó là nguy cơ thật sự hay chỉ là giấc chiêm bao, với những tiếng chim hoặc những hiện tượng thiên nhiên bình thường.

Sự tiên nghiệm có vẻ vô lý của người tù được lập lại nhiều lần trong ngày xét xử Trương Văn Cam (án tử),Vũ Hoàng Oanh (Oanh hà, chị ruột Dung hà, án tử), Ngô Đức Minh (Minh sứt, bị cáo trong vụ án buôn bán chất ma túy, án tử). Sau này Ngô Đức Minh được ân giảm còn tù chung thân.

Sau khi bị tuyên án tử, Trương Văn Cam bỏ ăn mấy ngày, gặp ai cũng nhắn lời xin lỗi: “Chú cho anh xin lỗi, vì hoàn cảnh thúc ép chứ anh không có ý hại chú”. Trương Văn Cam cũng tỏ ra ăn năn hối lỗi nhắn lời xin lỗi gia đình những nạn nhân. Trong bức thư tuyệt mệnh trước lúc bị bắn, Trương Văn Cam dặn dò những người trong gia đình không đi theo vết xe đổ của mình… Phải chi tiếng chim dị thường đó cất lên sớm hơn khi họ vừa tập tễnh bước chân vào con đường tội lỗi!

Gần hai năm ở buồng giam, tôi mới nhận quyết định thi hành án phạt tù tại một trại ở miền Đông Nam bộ, tạm gọi là trại A, tù thường gọi là đi trường, nơi mà về nguyên tắc người tù sẽ được cải tạo lao động, học nghề trong cộng đồng tù nhân rộng lớn để trở thành công dân có ích khi mãn án phạt.

Tôi xin phép cán bộ từ giã bạn thân thiết, cán bộ ngạc nhiên khi tôi quay lại buồng giam và đem ra con cóc lớn. Tôi bắt nó vào phòng và nuôi gần một năm nay, buổi tối tôi đặt con cóc lên bụng, nó nhảy vòng quanh mặt tôi để ăn muỗi. Bây giờ nó trắng kỳ lạ như con vật bạch tạng, tôi nhìn xuống tay mình và thấy cũng trắng kỳ lạ! Tôi thả con cóc vào đám cỏ, trả tự do cho bạn thân. Từ đây tôi có thể nhìn thấy trời xanh mây trắng, nhìn thấy mặt người.

Nguồn: Báo Dòng Đời/ lethieunhon.com

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

 

Booking.com
Tiêu điểm

Thảo luận

Quảng cáo