Góc Bạn Đọc

Viết cho con gái - Hãy cho cha một lời khuyên

Cập nhật lúc 18-09-2015 07:06:18 (GMT+1)
Ảnh minh hoạ: Internet

 

Đêm nay cha lẻn vào phòng của con gái, quì bên nôi và ngắm nhìn con gái của cha đang ngủ với giấc ngủ của thần tiên như mọi khi. Nhân cơ hội con đang còn bay theo những giấc mơ đẹp nhất, cha muốn đươc giãi bày cùng con nỗi trăn trở ưu tư của cha để mong nhận được một lời khuyên của con, con gái nhé.


Con có nhớ cái ngày đầu tiên mẹ đem con từ nhà bảo sanh về nhà, lúc đó con nhỏ  xíu nhỏ xiu với cái cuống rốn vẫn còn quấn quanh bụng không. Con có nhớ lúc đó căn phòng cha sửa soạn đón con gái có gì đặc biệt không. Sách, cơ man là sách . Sách lớn, nhỏ, dày mỏng, đầy màu sắc được xếp lớp chung quanh phòng xoay quanh cái nôi con nằm.

Không dám nói dối con là trong vô số sách Đông Tây Kim Cổ, của thế giới và của nước ta, sách của bạn bè cha thì có cả một vài cuốn khiêm tốn là của cha đấy. Vì cha muốn khoe với con gái mới chào đời của cha biết rằng, cha là một nhà văn…

Con có nhớ hôm đó cha đã say sưa nói, nói mãi không ngừng nghỉ về một nghề nghiệp cao quí của những người cầm bút. Đó là những nhà văn, nhà thơ mà bằng những tri thức có được, bằng lương tâm, lẽ phải và bằng trái tim yêu thương họ đã viết ra những câu chuyện hay bài thơ để ca ngợi quê hương, con người. Công việc của họ là viết nên những câu chữ đẹp để vinh danh tất cả cái đẹp ở trên đời...

Và cha cũng là một người như vậy và cha thấy hạnh phúc lắm. Đó là những lời nói thật lòng nhất mà một người cha có thể nói với con gái của mình. Tất nhiên là cũng có bốc phét chút ít, nhất là lúc cha nói rằng cha là một nhà văn có tài,  và cha sẽ đoạt giải Nobel văn học để cho con gái đeo chơi…

Hhi...vì cha là nhà văn nên cha phải tự tin vào tài vào văn chương thi phú của mình chứ. Chả thế mà ngày xưa, các cụ mình mới có câu rằng :”Văn mình, vợ người”. Tức là cha luôn cho rằng văn của cha là nhất, cho vợ của người ta là nhất…

Ấy chết. Cha nói nhầm. May mà mẹ còn ngủ, chứ mẹ mà nghe thấy mấy câu cha vừa nói thì ngày mai cha sẽ bị xử bắn trước bình đấy.

Rồi con còn nhớ những ngày cha con mình quấn quýt bên nhau sau đó không.  Con khóc, con đi tè rồi con cất cái giọng oanh vàng ra để mở còi tàu hỏa muốn vỡ banh cái nhà ra để đòi ăn thì cha lại lôi các tác phẩm của cha, chỉ của cha ra đọc cho con gái yêu nghe. Ấy thế mà con gái cha lại nín không khóc. Thế là cha đọc cho con nghe chuyện con ếch đi mò bắt con cò ở bờ ao xanh, hay chuyện củ khoai đi kiện con kiến.  Rồi cả những chuyện trời ơi đất hỡi mà một nhà văn như cha chế tác ra và đọc cho con gái nghe. Và con gái nghe, con gái cười rồi con gái ngủ khì, trong khi cha vẫn lên trầm xuống bổng đọc văn mình để ru cho con gái ngủ. Và lúc đó cha nhớ lại ngày xưa.

Vì cha yêu thích các con chữ tiếng Việt Nam lắm, và cha ngồi mê mẩn suốt ngày để sắp xếp các con chữ ấy và biến chúng thành những áng văn chương hay những vần thơ  lai láng. Rồi thả chúng bay bổng hay cho chúng lang thang vô định  đến những nơi mà chỉ có trí tưởng tượng của người tạo ra chúng vươn tới. Để rồi chúng biến thành những nhân vật biết nói, cười, biết buồn biết khóc và biết cả yêu đương nữa.

Cha  hài lòng vì cha là một nhà văn, với dòng máu toàn chữ nghĩa chảy trong huyết quản. Cha đã tự hào về cái điều đáng tự hào đó là một nhà văn lắm. Lúc đó thế giới này không ai hạnh phúc hơn cha, và không nghề nghiệp nào trên đời này có thể so sánh với nghiệp nhà văn cao quí là nghề nhà văn của cha.

Nhưng than ôi, con gái nhỏ xíu nhỏ xiu của cha ơi. Con hãy tội nghiệp cho người cha bất hạnh đã sinh bất phùng thời, sinh lầm thế kỷ, lầm thời đại này và lầm cả quê hương này của con đi. Vì mộng văn chương làm chi trong cái thời buổi bá đạo kim tiền này. Chữ nghĩa làm chi trong lúc hỗn mang khi bọn cơm áo gạo tiền xưng vương, bọn đánh dậm xưng bá.

Làm nhà văn thì trước hết phải là một con người với đầy đủ với trách nhiệm của một con người. Phải đứng thẳng hiên ngang dưới ánh mặt trời, không khuất phục cường quyền để tỏ rõ cái khí phách của người có đạo cầm bút.

Vì người đó có chút chữ nghĩa thì phải đem chữ nghĩa ấy ra để phụng sự cho quê hương và đồng bào cùng dùng con chữ ấy. Người cầm bút phải biết đưa yêu thương vào ngòi bút của mình để giúp ích cho đời, đòi công bằng cho người dân nghèo, dân khổ. Và phải mài sắc ngòi bút ấy để đấu tranh với cường quyền, công bằng xã hội, và mài sắc hơn nữa để phê phán những cái đáng bị phê phán, và đả kích những cái đáng bị đả kích. Như cụ Đồ Chiểu xưa đã khảng khái  :

“Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm. Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”

Và cha đã không làm được gì để chứng tỏ cha xứng đáng là người của cái đạo cầm bút ấy, vì trên đất nước này của chúng ta những kẻ cầm quyền không cho những người cầm bút như cha được chở đạo, hay đâm bọn gian tà. Mà họ chỉ cho viết những điều họ bảo viết, kể cả những điều ngược lại với cái Tâm của người cầm bút. Nếu không viết theo ý họ thì họ không cho viết, không in sách báo. Không viết theo chỉ đạo thì họ sẽ lấy luôn cái viết, hoặc lấy cái tay cầm viết hoặc cái gáo dừa của người cầm viết nào viết ngược lại ý họ. Nên giờ đây đất nước ta ít có nhà văn thực sự nhưng lai có đông hơn quân Nguyên cái bọn chuyên viết giấy dán tường và viết giấy gói xôi.

Con gái nhỏ xíu nhỏ xiu ơi. Làm nhà văn mà không bênh vực người dân thấp cổ bé họng , mà chỉ ca ngợi tung hô thần quyền hay những giáo điều cứng ngắc thì làm nhà văn làm chi ? Làm nhà văn mà không dùng ngòi bút của mình xông pha vào chốn bất công, nhũng nhiễu, không lên tiếng cho công bằng xã hội mà chỉ để viết những chuyện cao hứng văn chương,  đàm thơ dưới nguyệt,  hay chuyện du hí tiêu khiển, sáng chơi cu chiều chơi cù thì làm nhà văn làm gì ?  Làm nhà văn mà không được viết ra được những điều mà trái tim kêu gào phải  viết, không được viết những điều tự do tư tưởng như cánh chim đại bàng đòi vùng vẫy trong một bầu trời bao la không bao giờ có giới hạn của một nền Nghệ Thuật Vị Nghệ Thuật thì làm nhà văn làm chi ? Và cuối cùng thì làm nhà văn mà giả câm, giả điếc trước bao điều trong xã hội mà chỉ để tụ lại nhả ngọc phun châu, rồng bay phượng múa để ca ngợi nhau và ca ngợi cường quyền thì làm nhà văn làm gì ?

Nhà văn thì cũng là con người, cũng phải có đạo làm người. Làm nhà văn mà lỗi đạo làm người thì chẳng thà không làm nhà văn. Nên giờ đây cha muốn giữ cho mình cái đạo làm người đó nên cha sẽ không làm nhà văn, không cầm bút nữa. Vì cha thấy xấu hổ khi làm người cầm bút trong cái xã hội này lắm rồi. Nếu có kiếp sau mà phải đầu thai vào thời mạt pháp này, thì cha sẽ không cầm bút nữa đâu mà cha sẽ cầm súng..

Dù tiếc nuối lắm nhưng cha sẽ đốt hết tất những gì cha đã rút ruột viết ra. Đốt hết sạch để khi con gái cha có bắt cha phải đọc sách để ru con ngủ thi cha chẳng còn gì cả.  Bởi vì cha không muốn làm nhục cả giấc ngủ lẫn lời ru con ngủ…

Hãy cho cha một lời khuyên con gái nhé.

Mai Tú Ân gửi đăng

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

Tin liên quan

 

Booking.com
Tiêu điểm

Đọc nhiều

Thảo luận

Quảng cáo