Góc nhìn

Tôi thấy hoang tàn trên đỉnh vinh quang

Cập nhật lúc 27-11-2015 08:08:59 (GMT+1)
Nguồn ảnh: Internet

 

Chưa bao giờ tôi thấm lời bài hát “Đường vinh quang xây xác quân thù” trong bài quốc ca Việt Nam cộng sản của nhạc sĩ Văn Cao như bây giờ.


Nhìn xung quanh mà xem, từ các cơ quan, đoàn thể, đến các cán bộ nhà sản không tập thể và cá nhân nào lại không phung phí tiền thuế người dân.

Trong giờ làm việc ở một toà án, các cán bộ tổ chức ăn nhậu linh đình. Khi báo chí làm rùm beng lên thì một cán bộ cấp cao trơ trẽn trả lời rằng: “Chúng tôi không ăn nhậu chỉ có uống bia thôi.”

Cuộc sống no say xây dựng trên sự nghèo đói, cùng quẫn của một tầng lớp nhân dân không đủ cái ăn hàng ngày. Tuyệt vời!

Chuyện kể rằng có nhiều tổ tuần tra thay vì làm nhiệm vụ bảo vệ an ninh, trật tự xã hội, họ lại kéo nhau vào quán nhậu chén cha chén chú, có nhóm lại ngồi sát phạt nhau trên gánh bạc đỏ đen. Tiệc tùng, bài bạc trong giờ làm việc nhưng hàng tháng vẫn lĩnh lương (tiền thuế) người dân trả. Công an kiểu này chẳng khác nào hút máu dân nghèo, dân lương thiện, vì bọn họ với lũ cướp giật chẳng khác nhau là mấy.

Làm công an thật là quá sướng!

Nhưng đau đớn hơn là chuyện của một quốc hội. Họ tự xưng là đại biểu nhân dân, mỗi lần tụ họp là chỉ biết gật đầu. Có những cái gật vì mỏi cổ, có những cái gật vì ngủ gật, có những cái gật vì chiến thắng trên trò chơi điện tử, nhưng hầu như có một cái gật mà đại biểu nào cũng giống nhau, gật đầu đồng ý với kiến nghị định sẵn.

Họ không chỉ là nguyên nhân gây thâm hụt ngân sách mà còn nguyên nhân làm cho đất nước ngày càng hoang tàn. Không chính kiến, không thắc mắc, không phản biện mà chỉ biết gật. Vì thế, nhân dân thay vì gọi họ là đại biểu quốc hội, lại gọi họ với cái tên “nghị gật”. (Quá đã! Làm đại biểu dễ như ăn cháo thế này, tôi cũng muốn làm.)

Chuyện kể rằng, có một vị tướng cấp cao trong ngành công an từng phát biểu rằng: “Công an Việt Nam thuộc loại điều tra giỏi nhất thế giới.”

Giỏi nhất thế giới theo cách hiểu của tôi nghĩa là nhanh, và nhanh. Và sự thật thì chẳng có công an nào nhanh như Việt Nam.

Vụ thảm sát ở Bình Dương tình tiết vụ án vẽ ra nhóm hung thủ rất chuyên nghiệp trong việc ra tay giết người và xoá dấu vết, thế mà chỉ vài ngày công an đã bắt được hai đối tượng. Nhưng theo báo chí thì những đối tượng này là những thanh niên chơi bời và chẳng có gì là những tay sát thủ chuyên nghiệp. Đúng là quá nhanh?

Một cậu bé 17 tuổi, chỉ vì ham chơi game đã ăn trộm số tiền gần 2 triệu đồng, vật chứng, tang chứng có sẵn ấy thế mà công an đã bắt giam gần hai tháng, một hành động làm sai những quy định về luật tố tụng hình sự đối với trẻ chưa vị thành niên, nhưng chỉ sau hai tháng không cần một phiên toà nào xét xử, cậu bé ham chơi đó đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Cái chết oan ức với những vết thương bầm tím trên khắp cơ thể của em đã cho thấy em đã bị đánh đập một cách dã man, thế mà ngừoi ta vu vạ cho em chết vì rửa bát không bẩn. Câu chuyện này đã đủ chứng minh công an Việt Nam quá giỏi.

Có một thống kê cho thấy rằng: một năm trong các trại giam số người chết vì bị dùng nhục hình lên đến con số vài trăm. Và có một thực tế không được thống kê chỉ ra rằng: đang có rất nhiều tử tù bị oan vì quá trình điều tra của công an có nhiều vấn đề.

Vinh quang của ngành công an đúng là xây dựng trên xác người dân vô tội

(Công an! Ôi nghề hot ở Việt Nam, tôi ước được một lần khoác trên mình chiếc áo công an, chỉ để đánh người mà không bị truy tố hình sự.)

Lại nói tới vinh quang tôi lại nghĩ tới các quan chức trong bộ máy chính quyền. Có một bộ phận không nhỏ, có thể nói là hầu hết quan chức Việt Nam sống vương giả bằng tham nhũng.

Tham nhũng là tội ác, nó còn ghê gớm hơn tội của Năm Cam, hay một tên sát nhân nào khác. Tham nhũng huỷ hoại nền kinh tế nước nhà, làm cho hàng triệu người dù làm cả ngày cũng không đủ ăn. Tham nhũng là thủ phạm tiếp tay tạo ra hàng loạt cái chết nhanh, cái chết từ từ, cái chết oan ức của người dân.

Nhờ tham nhũng mà những con đường nghìn tỷ thành vài chục tỷ, và tạo ra hàng loạt hố gà, hố voi, ghê gớm hơn nữa là hố tử thần. Tham nhũng biến những công trình giao thông trở thành trò chơi với tử thần đối với người dân. Và hơn hết là biến những khoản nợ cá nhân thành nợ chung, gọi cho chữ nghĩa là “nợ công”, để từ đó biến những đứa trẻ ngây thơ gánh lên vai mình khoản nợ 1.200 USD.

Đọc hết về tham nhũng lại nhớ tới câu nói của ông Trọng, TBT ĐCSVN: “Thời đại HCM là thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc.” Đúng là vinh quang này lại một lần nữa xây dựng trên xác nhân dân.

Và cuối cùng, một vinh quang khác không thể không nhắc tới khi nói về thành quả cách mạng của những người cộng sản ở Việt Nam.

“Thiên đường”

Vâng! Chẳng có ai dám tin mình sẽ sống ở thiên đường khi còn chưa chết, vậy mà người dân Việt Nam lại được sống ở “thiên đường” khi họ còn phải lo lắng từng ngày cái ăn cái mặc.

Đó không là một vinh quang thì còn cái gì có thể nói là vinh quang nữa. Chẳng có một đât nước nào dám vỗ ngực tự cho mình là thiên đường như Việt Nam. Quá tự hào và vinh quang.

Và sự thật thì thiên đường đó lại chỉ thuộc về các đảng viên cộng sản, còn phần còn lại của đất nước lại sống trong nô lệ.

Không được nói lãnh đạo “kênh kiệu” cho dù mặt có kênh kiệu đi nữa. Không được nói xấu cán bộ độc ác, tham lam, hại dân, hại nước cho dù cán bộ có làm những điều đó. Nếu dám nói sẽ quy vào tội chống phá chính quyền, nói xấu lãnh đạo, là phản động.

Không được phàn nàn về cán bộ dù cán bộ có hạch sách, sách nhiễu, chặn tiền, móc tiền, cưỡng chế đất, đánh, giết, hiếp vì như vậy là phá hoại công cuộc cách mạng của đảng và nhà nước.

Không được tố cáo cán bộ, hay yêu cầu cán bộ công khai thu nhập, cũng như chính quyền minh bạch nguồn thu chi ngân sách… vì đó là bí mật quốc gia.

Cán bộ lương tháng mấy triệu nhưng có nhiều lô đất, nhiều biệt thự, con cái du học nước ngoài, hay được phân công làm lãnh đạo đất nước khi tuổi đời còn non choẹt và tầm hiểu biết có hạn… đó là hạnh phúc của nhân dân, dân không được ý kiến, đứa nào ý kiến cho vào tù hết.

Đồ ăn có độc hại thì cũng ngậm bồ hòn mà ăn. Tại nạn giao thông có giết hàng nghìn người thì cũng không được quên đóng phí đường bộ. Bệnh viện tiêm nhầm vacxin giết vài trăm trẻ, hay mổ sai gây chết người cũng không được quên ngày bác sĩ Việt Nam. Giáo dục có nhồi sọ, biến học sinh, sinh viên thành công cụ chính trị thì cũng không quên ngày 20/11 mà tặng quà, tặng phong bì cho nhà giáo.

Nói chung là dân sống nô lệ, sống như trại tù thì cũng phải biết rằng chúng ta đang sống trong thiên đường của những người cộng sản.

Cảm ơn đảng và nhà nước vì đã tạo ra một thiên đường cho ba triệu đảng viên nhưng chôn vùi gần 80 triệu dân trong một trại tập trung mang tên Việt Nam. Một lần nữa điều này lại chứng minh lời bài quốc ca “Đường vinh quang xây xác quân thù” của nhạc sỹ Văn Cao thật là chí tình chí lý.

Nhìn cho tỏ, nghe cho hết, nghĩ cho kỹ bạn sẽ nhận ra lời khuyên sau đây luôn hợp lý: “Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm.

Nguồn: Joseptuat/ Triết Học Đường Phố

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

Tin liên quan

 

Booking.com
Tiêu điểm

Thảo luận

Quảng cáo