Góc nhìn

Thư viết cho con trai ngày ấy và chuyện bệnh viện bây giờ

Cập nhật lúc 22-04-2012 16:10:11 (GMT+1)
Sau khi vụ việc đau lòng xảy ra, người nhà gia đình nạn nhận đã đau xót và bức xúc tụ tập phản đối tại bệnh viện.

 

Đêm 19/4, chị Hạnh bắt đầu cảm thấy đau bụng và cơn đau ngày càng dữ dội hơn. Gia đình chị Hạnh vô cùng lo lắng khi thấy cơn đau bụng rất dữ dội, vô cùng lo sợ và yêu cầu phía bệnh viện khẩn trương cho xét nghiệm lại để được đẻ bằng phương pháp mổ.


Tuy nhiên, các bác sĩ của kíp trực lại quyết định để sản phụ đẻ thường. Rạng sáng 20/4, chị Hạnh được chuyển sang phòng đẻ và đến 3h sáng thì sinh một bé trai nặng hơn 4kg. Tuy nhiên, khi sinh ra cháu có dấu hiệu bất thường như không khóc và thở, các bác sĩ đã dùng các biện pháp cứu chữa và cháu bé đã tử vong ngay sau đó.

Sản phụ Hạnh mất máu quá nhiều cũng tử vong dù được chuyển ngay xuống phòng cấp cứu...

----------------------------------------------------------------

 Thư viết cho con trai

Con thân yêu của bố, 

Con ở nhà ăn nhiều và ngủ ngoan chứ. Bố còn đang làm công trình dưới Hải Phòng. Mấy hôm nay mưa rất nhiều khiến công việc của bố bị đình chỉ, tối nay trời vẫn mưa khiến bố nhớ con đến cồn cào. Bố nhớ cái miệng cười tủm tỉm khi con tí mẹ no, nhớ ngẩn ngơ cả người con trai ạ!

Con trai của bố, con sinh ra khi bố đã 34 tuổi. Trong cái thời đại Hồ Chí Minh mà dọc đường vào thành phố có tấm băng rôn: 

- Vẻ vang thay thời đại Hồ Chí Minh Vậy là con của bố được may mắn sinh ra trong một thời đại vẻ vang, mọi biên bản, đơn từ đều có giòng chữ đầy ắp hy vọng: 

- Độc lập - Tự Do- Hạnh phúc 

Rồi người ta còn tung hô dài dài câu - Xã hội công bằng, dân chủ văn minh 

Lịch sử nước ta có nhiều thời đại. Sau này con sẽ được học về thời đại Hùng Vương, thời Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê... Nhưng những thời đại ấy, bố cũng chỉ học được từ sách giáo khoa như con sau này thôi. Vậy bố sẽ kể dần cho con nghe về thời đại mà con đã sinh ra, cũng là thời đại mà bố chứng kiến, sống và làm việc theo hiến pháp thời đại đó. Một thời đại mà nhà nước ta bảo rằng hào hùng, vinh quang và vẻ vang hơm mọi thời đại khác. 

Đất nước ta hiện nay có rất nhiều người tốt việc tốt. Học sinh thì học giỏi, cán bộ, công chức cần cù liêm khiết, lãnh đạo sáng suốt... 

Hôm mẹ con trở dạ, bố đưa mẹ vào viện Nhi Trung Ương. Cô bác sĩ đeo kính cận chăm sóc mẹ con rất tận tình. Cô ấy là người quen của bạn mẹ con. Bố và mẹ đã gặp cô ấy từ trước để nhờ săn sóc và khám sức khoẻ, theo dõi cho cả hai mẹ con. Bởi vậy cô ấy đã không phải rào đón, thân thiện như người nhà bảo với bố rằng 

Thi thể chị Hạnh được đưa đi khám nghiệm. Ảnh: VnExpress

- Vợ anh tử cung hẹp, phải mổ đấy anh ạ! 

Bố không nghĩ gì nhiều. Làm sao mà bố dám tính toán với đứa con trai của bố sắp chào đời tốn bao nhiêu. Bố chỉ hỏi 

- Em cần bao nhiêu? Cô ấy bảo: 

- Bác sĩ mổ 5 trăm, y tá 200, tiền bệnh viện 500, hộ lý 100. 

Bố không nhớ rõ, chỉ nghe cô ấy tổng kết là triệu rưởi. Tiền cược viện phí một triệu thì bệnh viện đã thu ngay từ lúc vào cổng. Cái bác thu tiền ấy thấy bố cuống quýt còn quát: 

- Cứ nộp tiền xong đã, đẻ ngay đâu mà lo! 

Bố không biết lúc ấy bố quên tiền thì con trai bố có phải sinh ra ở gốc sấu phố Tràng Thi không. Nhưng nhờ ơn Đảng và Bác Hồ, dạo này ai đến viện cũng chuẩn bị tiền nộp trước cả. Bố cũng cầm theo mấy tháng lương cho nên một triệu để lấy tờ giấy đưa hai mẹ con cho cô bạn bác sĩ kia đưa vào trong cũng là chuyện nhỏ. 

Bố đưa cho cô bác sĩ ấy hai triệu với lời dặn: 

- Em cứ liệu mà lo, thiếu bao nhiêu bảo anh đưa thêm. 

Cô ấy rút điện thoại gọi ngay bác sĩ Hưng là người phụ trách phòng mổ. Lúc này thì mẹ con đang ở trong phòng đỡ đẻ, bấy giờ là 6 giờ chiều ngày 28/10/2005. Bác sĩ Hưng đến rút điện thoại gọi bác sĩ Hà trực phòng đỡ đẻ xin được phép mổ cho mẹ con. Nhưng bác sĩ Hà không đồng ý. Nguyên nhân là thế này: 

Thường mỗi ca đỡ đẻ, cái luật bất thành văn là trường hợp sinh ở phòng đỡ đẻ, ca đỡ được bồi dưỡng 700. Nếu ca nào khó thì mới chuyển qua phòng mổ. Tiền bồi dưỡng đương nhiên là phòng mổ nhận. 

Bố cũng thấy cái khó trong việc này, nên bố đề nghị gặp bác sĩ Hà để xin mổ cho mẹ con theo yêu cầu. Nhưng bác sĩ Hà nhất quyết không gặp, không cho bố cơ hội dúi cái phong bì bẩy lít. Hoá ra bác sĩ Hà tử tế, bác ấy cho rằng mẹ khoẻ, con khoẻ cứ đẻ thường cũng được. Có nghĩa bác ấy quân tử, muốn nhận tiền thì cũng mó tay vào việc chứ nhất quyết chả chịu ăn không? 

Đến 3 giờ sáng thì mẹ con vỡ ối, mẹ con quằn quại, nhăn nhó nhìn bố cầu cứu. Bên ngoài bác sĩ Hưng thúc bố nói chuyện với bác sĩ Hà. Nhưng bố thiếu nước quỳ xuống van xin, hai tay cung kính dâng tiền mà bác sĩ Hà kiên quyết không đồng ý. Bác ấy cứ khăng khăng là để đẻ thường. 

Đến 6 giờ sáng hết ca của bác sĩ Hưng, thì bác sĩ Hà đồng ý cho mổ. Con trai của bố 3,2 kg, đủ tháng. Siêu âm hàng kỳ đều khoẻ mạnh. Lúc sinh ra người tím ngắt, thở không nổi. Bác sĩ điều trị Trách nói rằng con có thể bị bệnh tim. 
Cứ thấy bóng dáng áo blu là bố muốn quỳ lạy vì sợ hãi, bố dúi tiền cho bất cứ ai để van xin.

Bố dựa vào tường khóc, bố nhìn con nằm trong lồng kính thở ô-xy mà bố đứng không nổi. Bố chỉ muốn moi tim mình ra cho con trai bố mạnh khoẻ. Bố ngã quỵ xuống sàn bệnh viện ôm mặt khóc từng cơn. Mọi người đỡ bố dậy, khuyên bố bình tĩnh. Bố lấy hết hơi sức run rẩy lấy điện thoại gọi cho bác Hưng, bác Oanh và các ông bà hai bên nội ngoại cầu cứu. 

Lúc sau, cũng nhanh mọi người kéo đến vì đều ở quanh đó. Bác Hưng đỡ bố dậy bảo: 

- Thôi mày đừng khóc, tao sẽ làm hết sức mình. Nhưng có gì thì mày cũng phải chấp nhận số phận. 

Bác Oanh gọi điện nhờ người sang Khoa Nhi Thuỵ Điển để phòng tình huống chuyển con sang đấy chạy chữa. 

Bà Thoa gọi bà Lan là bác sĩ khoa Nhi. Bà Lan dẫn bố vào gặp mọi người trực ca phòng sơ sinh. Nói rằng bố là em họ, mọi người cố giúp đỡ cho cháu. Còn nhiều người nữa đến phòng sơ sinh nhận con là họ hàng. Các bác sĩ trực bảo: 

- Em bé này có người nhà khắp bệnh viện! 

Họ bảo bố cứ yên tâm, sẽ chụp phim và gửi mẫu xét nghiệm con sang khoa nhi Thuỵ Điển. Sau đó sẽ hội chẩn. 

Bố như kẻ mất hồn, bố chạy về chỗ mẹ con nằm. Hai người sản phụ một giường nằm. Những sản phụ vừa qua ca mổ đang oằn mình vì đau đớn, chỉ nghiêng một chút là rơi xuống đất. Bố ngồi xuống tựa cái ngực vào giường làm thành đỡ cho mẹ con khỏi lăn. Bà bác sĩ khoa sản phụ đi qua. Bố hỏi: 

- Cô ơi, sao cái giường góc kia còn trống, không cho vợ cháu nằm? 

Bà ấy bảo: 

- Chỗ ấy có người đặt rồi! 

Bố đẩy mẹ con nằm sâu vào trong đuổi theo bà ấy dúi vào túi áo blu rộng hai trăm: 

- Cô cho vợ cháu nằm, lúc nào người ta đến cô trả cũng đuợc. Cháu phải chạy đi xem con cháu thế nào, cô ngó giúp vợ cháu một lát. 

Bà ấy vẫy tay gọi hai y tá mang xe đến để chuyển mẹ con sang giường trống, lại còn ân cần cúi xuống hỏi gì mẹ con. Bố mới chạy sang khoa sơ sinh bám cửa ngoài nhìn con đang nằm trong lồng kính, dây rợ lằng nhằng với máy móc. Bố lại khóc. 

Bố khóc một lát rồi tự nhủ, bố phải gắng hết sức không thể bỏ qua bất cứ điều gì để lo cho con. Bố chạy tìm cô bác sĩ người quen của mẹ. Bố đưa cô ấy một triệu, bảo rằng cứ mỗi ca trực 24 tiếng. Đầu mỗi ca em hãy vào đưa 500. Tuy đã nhờ rồi nhưng em cứ phải đưa họ tiền. 

Bố tìm người phụ trách việc xét nghiệm, cô ấy bảo chiều có xe sang Nhi cô ấy đi luôn. Bố đưa cô ấy ba trăm, van xin cô ấy đi tắc xi luôn bây giờ. May cô ấy tử tế cũng nhận lời đi ngay. 

Mẹ con gọi điện. Bố chạy về bên mẹ, cố lau hết nước mắt để mẹ con không biết. Mẹ hỏi con mình thế nào. Bố bảo bình thường. Anh phải chạy ra đây một tí, bố chạy vội ra ngoài trước khi nước mắt trằn ra. Bố không thể để cho mẹ con biết trong lúc mẹ con còn đang yếu. 

Chiều về có kết quả, con không có bệnh tim gì hết. Chỉ vì mẹ con vỡ ối mấy tiếng mà họ không cho mổ. Cho nên con bị ngạt và viêm phổi.

Con nằm trong lồng kính năm ngày. Hàng ngày bố cầm bình sữa vắt từ vú mẹ ủ trong lòng chạy sang phòng sơ sinh. Mấy hôm ấy trời rất lạnh. Sữa mẹ ra ít, được chút nào bố mang luôn đi chút đó. Cứ thấy bóng dáng áo blu là bố muốn quỳ lạy vì sợ hãi, bố dúi tiền cho bất cứ ai để van xin. Mà bố van xin có thành lời đâu, nghẹn hết, đến từ thứ ba là bố khóc. Mọi người ở đấy đều nhẵn mặt bố cả mấy ca trực. 

Trời đổ mưa, bố luôn thủ trong người bình sữa và những cái phong bì chạy đi, chạy lại giữa phòng sản phụ và sơ sinh. 

Cuối cùng nhờ ơn Đảng, bác Hồ và tổ tiên phù hộ. Con của bố đã khoẻ mạnh. Hôm bố mang sữa sang, bác sĩ bảo: 

- Anh không phải mang, cháu khoẻ rồi, chúng tôi cho về với mẹ bây giờ! 

Bố mừng lắm, nỗi mừng lớn hơn bất cứ nỗi mừng nào mà bố trải qua hơn ba mươi năm mà bố đã sống. Bố chạy về báo tin cho mẹ, bố kể lại câu chuyện, bố vừa kể vừa lau nước mắt vì sung sướng. 

Xong bố chạy sang để đón con. Một cô y tá đang đẩy cái xe, cô ấy bế con lên định băng qua làn mưa sang bên mẹ. Bố thấy con khóc, bố đập nhẹ vào con nói: 

- Nín đi con, bố đây này! 

Thế mà con cũng nín ngay, cô y tá hỏi: 

- Con anh số bao nhiêu? 

Bố đọc số. Cô ấy nhìn trời mưa ngại ngần rồi nói: 

- Mưa này vào lấy cái xe nôi cho cháu đi vậy. 

Bố lôi ví ra, còn lại tờ một trăm. Bố đút vào túi cô ấy. Con được nằm trong cái xe nôi kính phủ sang bên mẹ. Cô y tá nhìn hồ sơ nói: 

- Mẹ phường Hàng Mã, bố phường Hàng Buồm à? Gần nhau nhỉ? Em đưa cái số điện thoại này, nếu có cần người tắm cho cháu thì gọi em nhé. 

Con thân yêu, con sinh ra ở một thời đại thật là vẻ vang. Thời đại mang tên vị lãnh tụ kính yêu. Hình ảnh vị lãnh tụ này xuất hiện nhiều nhất, hay gặp nhất trên những đồng tiền chúng ta vẫn hay sử dụng hàng ngày. 

Sau này bố sẽ con sử dụng nhiều hình ảnh vị lãnh tụ kính yêu này để xin con đi học mẫu giáo. Khi con có mặt lần đầu tiên trên cuộc đời đã gắn liền với vị lãnh tụ anh minh này, khi con bắt đầu đến trường mầm non, tuổi thơ vị lãnh tụ lại cần có mặt. Sau này con đi làm, học nghề hay bất cứ cái gì đó. Con hãy nên nhớ công lao của lãnh tụ Hồ Chí Minh đã mang lại cho nhân dân ta, một thời đại ấm no, hạnh phúc. 

Hãy luôn cầm bên mình những tấm hình vị lãnh tụ cao cả đó bất kể lúc nào, sẽ giúp con rất nhiều trên cuộc đời. Đây là lời dạy đầu tiên của bố. Cái mà bố đúc kết ở cuộc đời. Để con ghi nhớ lời dạy đầu tiên này. Bố đặt tên con là Bùi Minh Huấn... 

 Nguồn: Nguoibuongio

  • #2 phạm: bệnh viện à

    23-04-2012 11:20

    Tôi còn thấy một nghịch lý nữa đang tồn tại trong ngành y đó là,những bệnh nhân mà điều tri nằm viện,thì điều tri bằng thuốc nội,còn những bệnh nhân nào mà không phải nằm viện thì các bác sĩ sẽ kê mua toàn thuốc ngoại,phải chăng nghành y đã bàn trước vấn đề này.

    Chính phủ xây bệnh viện để chữa bệnh cho người dân,nhưng lại cho mấy ông bác sĩ không có lương tâm hoặc không có trình độ làm việc trong cái bệnh viện để giết người vô tội.
    Mặc dù đã biết bệnh nhân có biến chứng nặng,bệnh viện Miền đông đông anh không có khả năng,nhưng vẫn giữ bệnh nhân lại điều trị,làm cho bệnh đã nguy hiểm còn nguy hiểm hơn,tiền mất tật mang.
  • #1 Nhân Dân Việt Nam: Thời kì phân rã của đảng cộng sản - Đêm trước của cách mạng.

    23-04-2012 07:47

    Ông, Cha, Anh chúng ta đã đổ bao xương máu để mong xây dựng lên xã hội công bằng, không còn cảnh người bóc lột người và mọi người làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu... toàn những điều mĩ mãn. Nhưng chính các cái gọi là đồng chí lãnh đạo đang ngày đêm thao túng đang lạm dụng biến công sức của Ông, Cha, Anh chúng ta, niềm vinh quang của chúng ta thành 1 thứ đồi bại tập thể. Sự hi sinh của chúng ta đang biến thành vũ khí và bệnh hoạn chống lại, ngăn cản cuộc sống của chúng ta tiến đến tự do, dân chủ và phồn thịnh.

    Lãnh đạo cao cấp của đảng và chỉnh phủ VN thì độc quyền tham nhũng đục khoét, vơ vét tài sản xã hội chủ nghĩa – tiền bạc, của cải, tài nguyên quốc gia đồng thời cũng là của tất cả nhân dân Việt Nam - làm tài sản riêng của mình. Bé hơn thì nhũng nhiễu nhân dân, bóc lột nhân dân đến tận xương tủy, đẩy người dân đang đi đến bước đường cùng như gia đình anh Đoàn Văn Vươn...

    Đất nước Việt Nam do đảng Cộng Sản Độc Tài "lãnh đạo" ngày càng thối nát và tham nhũng hơn. Lãnh Đạo Đảng và Nhà Nước thằng sau ăn nhiều hơn thằng trước, tàn ác hơn thằng trước, phe cánh sau to hơn phe cánh trước... Nhân đân Việt Nam ngày càng nhận thấy bộ mặt đểu cáng, tham lam đầy tội lỗi của đảng và hoàn toàn không còn tin vào những điều mộng mị về tương lai từ những cái loa rỗng kêu to của đảng COSAVINA.

    Nhân Dân Việt Nam đã làm những cuốc cách mạng lật đổ chế độ Phong Kiến, Thực Dân rồi Đế Quốc và nhân dân Việt Nam đang sẵn sàng làm cuộc cách mạng dân chủ, lật đổ độc tài.

    Không gì có thể ngăn chặn được những cuộc cách mạng của nhân dân. Chế độ cộng sản thối nát, hãy run sợ.
Quy định bình luận
Vietinfo tạo điều kiện cho bạn đọc bày tỏ chính kiến, song không chịu trách nhiệm cho quan điểm bạn đọc nêu trong bình luận của bạn đọc. Quan điểm bạn đọc không nhất thiết đồng nhất với quan điểm của Vietinfo.eu. Khi bình luận tại đây, hãy:
- lịch sự, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau,
- bày tỏ quan điểm tập trung vào chủ đề bài viết,
- không dùng các từ ngữ thô tục, bậy bạ,
- không xâm phạm đến quyền riêng tư cá nhân hay một số cá nhân,
- không tỏ thái độ phân biệt trên bất cứ phương diện nào (dân tộc, màu da, giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp…).
Mọi nội dung không phù hợp với các tôn chỉ trên có thể bị sửa hoặc xóa.
Cách gõ tiếng Việt
Dấu mũ Â, Ê, Ô – gõ 2 lần: AA, EE, OO
Dấu móc Ă, Ơ, Ư – thêm phím W: AW, OW, UW
Dấu huyền – thêm phím F
Dấu sắc – thêm phím S
Dấu hỏi – thêm phím R
Dấu ngã – thêm phím X
Dấu nặng – thêm phím J
Xóa dấu – thêm phím Z

Ví dụ:
Casch gox tieesng Vieejt.
Cách gõ tiếng Việt.

 

Tiêu điểm

Thảo luận

Quảng cáo