Góc nhìn

30-4-1975 "Ngày giải phóng": Đâu rồi lợi thế 35 năm?

Cập nhật lúc 20-04-2010 16:31:11 (GMT+1)
Chợ Bến Thành trước năm 1975.

 

Sắp đến 30 tháng 4 rồi, có rất nhiều chuyện để nói về 30 tháng 4. Nhiều người lớn hay nói về chiến tranh, nhắc lại những cái mà họ đã trải qua trong chiến tranh, nhưng với giới trẻ thì như thế nào?



Giới trẻ tụi mình thì mình nhìn về chiến tranh như thế nào? Mình nghĩ gì về chiến tranh? Và cái hiện tại của mình, những mối quan tâm hiện nay là gì? Vì vậy, chủ đề của ngày hôm nay sẽ là “Giới trẻ với ngày 30 tháng 4”.

Ngày 30 tháng 4

Trước khi bắt đầu chương trình, Khánh An sẽ mời các bạn lần lượt tự giới thiệu về bản thân mình. Trong này có những người đại diện cho thế hệ 7X, 8X, 9X. Mình sẽ mời thế hệ 7X trước.

Diệu: Chào các bạn. Mình là Diệu, đang ở bên Đức. Mình sinh tháng 7 năm 75, tức là sau 30 tháng 4 mấy tháng, tức là lúc 30 tháng 4 xảy ra, hồi đó mẹ mình mang bầu chạy loạn, sau đó 3 tháng thì mình ra đời. Mình bây giờ đang học thạc sĩ văn chương ở Đức, đồng thời mình cũng đi làm.

Theo ý em, “thống nhất” là đúng về mặt địa lý, bởi vì trước 30 tháng 4 nếu chị ở miền Nam chị đâu có thể nào vượt qua sông Bến Hải được.

Bạn Hoàng

Khánh An: Cảm ơn chị Diệu. Bây giờ thì mời đại diện của thế hệ 8X.

Hoàng: Chào chị Diệu, chị Khánh An và mọi người. Mình là Hoàng, đang du học ở Pháp. Mình sinh năm 82, hiện đang là nghiên cứu sinh ở Pháp.

Khánh An: Và bây giờ thì mời Thìn, cũng là thế hệ 8X nhưng mà là cuối 8X. Mời Thìn.

Thìn: Vâng. Em xin giới thiệu em là Thìn. Em sinh năm 88. Em giờ đang học Viễn Thông ở Hà Nội và em cũng đang đi làm thêm ở Hà Nội.

Khánh An: Cảm ơn Thìn. Và đến thế hệ 9X.

Phương Anh: Em chào mọi người ạ. Em tên là Phương Anh. Em ở Thành phố Hồ Chí Minh, đang học cao đẳng Trường Đại Học Hoa Sen.

Chợ Bến Thành ngày nay. Photo courtesy of sgopentour.
Chợ Bến Thành ngày nay. Photo courtesy of sgopentour.

Khánh An: Và bây giờ thì bạn cuối cùng, bé út của chương trình.

Thảo: Vâng. Em xin chào mọi người. Em sinh tháng 2 năm 1991, tức là sau 30 tháng Tư 26 năm. Hiện nay, em đang là sinh viên năm thứ nhất của Trường Cao Đẳng Kinh Tế Công Nghiệp Hà Nội và ngành em học là kế toán.

Khánh An: Khánh An cảm ơn mọi người và rất vui được đón các bạn vào chương trình Cafe Wifi. Ngày hôm nay cũng sắp đến ngày 30 tháng 4 rồi, câu hỏi đầu tiên mà Khánh An đặt ra cho các bạn là các bạn nghĩ gì về Ngày 30 Tháng Tư?

Diệu: Khi mà nhắc tới 30 tháng 4 năm 75 thì câu hỏi của Khánh An đổ về đầu mình nhiều ý tưởng quá đi, không biết bắt đầu từ cái nào, nhưng mà có lẽ mình bắt đầu từ chuyện là, vì mình sinh sau 30-4-1975 có mấy tháng thôi, cho nên hậu quả, hệ quả của chiến tranh còn để lại trên thế hệ của mình khá là nặng nề, ví dụ như rất nhiều bạn bè của mình có tên nickname là bobo, không biết là Thảo với Thìn với mấy bạn thế hệ 7-8-9X về sau có biết bobo là cái gì không?

Đó là một loại hạt có ruột trắng và cứng, mình ăn bobo rất nhiều cho nên nhiều đứa tên "Bobo".

Thứ hai nữa trong gia đình mình, mình là một đứa nhỏ con nhứt, mà theo gene di truyền thì đúng ra không nhỏ như vậy đâu nhưng mà vì trực tiếp sau 30-4-75, bao nhiêu dinh dưỡng cho một đứa trẻ bình thường cũng không có đủ. Mình nhớ hồi còn nhỏ, các bạn biết trái bắp màu vàng mà bây giờ để cho heo cho lợn nó ăn đó, người ta xay bể bể ra xong rồi nấu cái đó lên ăn thay cho cơm. Mà một đứa nhỏ đúng ra phải được bú sữa mà bây giờ nó phải ăn bắp thì dinh dưỡng của không có đủ, cho nên thế hệ của tụi mình èo uột và rất là nhỏ con. Đó là ý tưởng đầu tiên.

Em nghĩ hậu quả chiến tranh để lại quá nặng nề, qua bao nhiêu thế hệ rồi mà con cháu của mọi người vẫn bị hậu quả của chiến tranh.

Bạn Thảo

Khánh An: Các bạn khác, khi các bạn nghe câu chuyện vừa rồi thì các bạn có cảm nghĩ như thế nào?

Thìn: Đối với em thì sinh ra trong thời hòa bình, nhưng mà ngày 30 tháng 4 đối với em vẫn rất tự hào. Em vẫn thích ngày 30 tháng 4 bởi vì thứ nhất nó là ngày nghỉ chị ạ, thứ hai đó là ngày mà Việt Nam hoàn toàn giải phóng và hai miền Nam Bắc được chung một nhà.

Hậu quả chiến tranh

Thảo: Thưa chị Khánh An, em muốn nói ạ.

Khánh An: Ừ, mời em, bé Thảo.

Thảo: Vâng. Trong 5 người thì em được sinh ra sau ngày 30 tháng 4 nhất, nhưng mà nhìn những người thân xung quanh em, ở quê em có rất nhiều người nhiễm chất độc da cam trong chiến tranh, tuy em còn trẻ, em chưa biết được nhiều về cuộc sống chung quanh, nhưng em nghĩ hậu quả chiến tranh để lại quá nặng nề, qua bao nhiêu thế hệ rồi mà con cháu của mọi người vẫn bị hậu quả của chiến tranh.

Nơi nuôi dạy trẻ em tàn tật do hâu quả chiến tranh tại Hà Nội.   Photo courtesy Plasma HN.
Nơi nuôi dạy trẻ em tàn tật do hâu quả chiến tranh tại Hà Nội. Photo courtesy Plasma HN.

Khánh An: Hoàng thì Hoàng nghĩ như thế nào?

Hoàng: Em, tất nhiên, thế hệ của em ra đời thì chiến tranh đã lùi xa được bảy tám năm cho nên tụi em gần như không biết gì về chiến tranh. Ngày 30 tháng 4 trong tâm thức của em là một ngày nghỉ, nhưng em được sinh ra cũng không quá lâu sau chiến tranh, trong giai đoạn mọi người ăn bobo, nhà nhà ăn bobo…

Diệu: Thế ra Hoàng cũng có ăn bobo rồi hả?

Hoàng: Tất nhiên rồi chị. Tại vì chỗ em là vùng kinh tế mới mà. Sau khi chiến tranh xong thì đi về vùng kinh tế mới khổ lắm, rồi hợp tác xã nhưng lúc đó cũng không có đủ ruộng để cày đâu. Bạn Thìn vừa nói đó là ngày giải phóng thì tất nhiên rồi, trong tâm trí người Việt Nam mình ai cũng nói như vậy và em cũng nói như vậy, nhưng mà một điều rất lạ là năm ngoái em đi qua Berlin chơi thì gặp một anh mà bạn em giới thiệu là anh này ảnh đi Đức lâu rồi. Em nói là anh qua Đức trước giải phóng hay sau giải phóng? Mình vẫn coi cái đó như là cái mốc. Ảnh nói  "Anh qua Đức trước 75 chứ không phải là trước giải phóng". Em cũng hơi bất ngờ.

Diệu: À, Khánh An.

Khánh An: Ừ, mời chị Diệu.

Ngày xưa ở Sài Gòn, nó là Hòn Ngọc của Viễn Đông, nhưng mà sau khi giải phóng xong thì Hòn Ngọc Viễn Đông không còn ở Sài Gòn nữa mà đã chuyển sang Thái Lan.

Bạn Thìn

Diệu: Sẵn Hoàng nhắc chuyện đó, mình cũng kể cho mấy bạn nghe luôn. Mình cũng gặp trục trặc y như Hoàng vừa nói, tức là khi mình qua Đức để học thì hiển nhiên ở đây cũng có cộng đồng người Việt. Mình cũng rất nhiệt tình với những vấn đề, những hội thảo về văn hóa Việt Nam. Trong một buổi thuyết trình, mình cũng dùng cái từ đó, vì đối với mình đó là ngôn ngữ, là một cái mốc, cho nên mình nói là "sau giải phóng" thì khi chữ đó nói ra khỏi miệng mình bình thường, nhưng gương mặt của những người ở trong thính phòng nó căng lại.

Sau đó, có người nói với mình là ở đây, những người đang ngồi ở đây đa số là những người vì 30-4-75 mà đã bỏ Việt Nam ra đi. Hồi đó, mình gọi là đi vượt biên đó. Đối với họ, cái từ đó không có trong từ điển mà họ dùng là "biến cố 75" chớ không ai nói là "giải phóng". Và họ cũng đặt vấn đề luôn là, mà cái này mình nghe từ khi mình còn là sinh viên ở Sài Gòn đã có một anh sinh viên lớn hơn nói với mình là mình dùng cái từ "giải phóng" thì ai giải phóng mình khỏi cái người đã giải phóng cho mình?

Thống nhất?

Khánh An: Nhân chuyện chị Diệu với Hoàng vừa mới nói đến thì thực sự nếu như ở bên Mỹ này thì cũng vậy thôi. Đa số sẽ không đồng ý với chuyện đó. Trong ngôn ngữ mà trong nước hay dùng, đó là ngày 30 tháng 4 người ta hay gọi là "ngày giải phóng miền Nam", "ngày thống nhất", nhưng sau năm 75 trở đi cho đến giờ thì những người ở hải ngoại nhìn vào trong nước thì người ta không nghĩ rằng dân tộc Việt Nam được giải phóng. Đó là cái thứ nhất. Điều thứ hai có lẽ giới trẻ mình dễ nhìn thấy hơn, đó là có thực sự là thống nhất không? Mình đang muốn nói đến từ "thống nhất" ở nhiều khía cạnh khác nhau. Không biết là ý kiến các bạn trẻ như thế nào?

Hoàng: Theo ý em, thống nhất là đúng về mặt địa lý, bởi vì trước 30 tháng 4 nếu chị ở miền Nam chị đâu có thể nào vượt qua sông Bến Hải được. Nhưng mà cái thống nhất như chị vừa nói nó còn ở nhiều khía cạnh khác nữa, thống nhất về suy nghĩ, về niềm tin, về quan điểm, thì cái thống nhất về quan điểm nó được làm như thế nào? Tất nhiên, chiến tranh bao giờ cũng là tàn khốc hết, nhưng mà sau chiến tranh thì em thấy có quá nhiều người Việt Nam phải đi vào trại cải tạo, có lẽ là cũng để cho có một quan điểm thống nhất chăng? Để có một thế giới quan thống nhất chăng?

Cộng đồng người Việt ở Mỹ. Photo courtesy nuocviet.info
Cộng đồng người Việt ở Mỹ. Photo courtesy nuocviet.info

Em cảm thấy buồn về chuyện đấy, bởi vì em thấy rằng mình đã bỏ rất nhiều máu xương để mà thống nhất về mặt địa lý rồi, bây giờ lại tiếp tục bỏ tù để mà thống nhất về mặt quan điểm, mà liệu bỏ tù thì có thống nhất được về mặt quan điểm hay không? Cũng chính vì sự bỏ tù như thế cho nên mình có 2 triệu người phải đi ra nước ngoài.

Khánh An: Các bạn khác nghĩ như thế nào?

Thìn: Em nghĩ, từ thống nhất đấy, theo như hai anh chị vừa nói thì anh chị đều là người Nam cả, còn em là người Bắc và em là người thế hệ sau hơn nữa thì em nghĩ rằng từ thống nhất đấy nó cũng không đúng một phần, bởi vì ở miền Nam theo một cái xã hội khác và ở miền Bắc một xã hội khác. Nhưng em nghĩ rằng từ thống nhất này, theo em, nó đúng một mặt, nhất là nếu như theo triết học mà nói, năm đấy là về một xã hội xã hội chủ nghĩa là một xã hội tuyệt vời.

Nếu như miền Bắc đã theo xã hội chủ nghĩa rồi mà miền Bắc thống nhất miền Nam vào để theo một xã hội xã hội chủ nghĩa thì là đều đúng, nhưng có cái là chính quyền sau này, đường lối mà đưa đất nước lên thống nhất để đi theo xã hội chủ nghĩa thì họ làm không đúng cách nên Việt Nam bây giờ mới không giàu mạnh lên được, đời sống nhân dân còn khó khăn, còn khổ cực nên là mọi người mới nghĩ rằng cái thống nhất đấy nó chưa thật sự đúng nghĩa. Theo em nghĩ là như vậy, bởi vì thực chất ngày xưa ở Sài Gòn, nó là Hòn Ngọc của Viễn Đông, nhưng mà sau khi giải phóng xong thì Hòn Ngọc Viễn Đông không còn ở Sài Gòn nữa mà đã chuyển sang Thái Lan, nên em nghĩ là từ thống nhất nó chưa được đúng nghĩa như chị vừa nói.

Khánh An: À, Phương Anh ơi, em là một thế hệ rất mới, em nhận xét về những điều vừa rồi như thế nào?

Phương Anh: Đối với em thì từ ngữ của mình vốn đã phong phú rồi, nếu một từ mà xét nhiều nghĩa thì nó sẽ có mặt khách quan và mặt trái ngược lại, không thể nào mà đúng hoàn toàn được tất cả mọi vấn đề hết. Em quen trong bạn bè của em, nói về 30 tháng 4, mấy bạn đều nói là ngày nghỉ, là ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, còn ngoài ra có lẽ các bạn không biết gì hơn. Em nghĩ đó là một phần của những bạn mà em biết.

Còn có một số khác thường được ba mẹ kể nhiều về những ngày xưa thì họ rất là thích thú, như em lâu lâu em cũng có nghe ông bà kể ngày xưa làm sao làm sao, rồi gia đình vẫn ở lại đây khi mà thống nhất đất nước, sau hay là trước gì cũng vẫn ở miền Nam này, thì nghe nó còn thú vị. Còn em nói thiệt là học những giờ lịch sử trong trường thì những kiến thức mà tụi em nhận được thì học để chống chế là phần nhiều.

Hoàng: Em có ý kiến.

Khánh An: Mời Hoàng.

Hoàng: Em muốn nói một ý khác, tiếp theo ý của bạn Phương Anh. Mình nói về mình, mình cứ nhìn về chiến tranh nhiều, không biết có phải là cái thói quen của người Việt Nam hay không, khi mà nói về đất nước mình hỏi: tại sao đất nước mình nghèo vậy? Em qua bên này có nhiều bạn bè hỏi vậy đó, thì có rất nhiều người, thậm chí em thấy lãnh đạo của mình cũng nói như vậy nữa, là Việt Nam trải qua chiến tranh lâu quá, bị chiến tranh tàn phá dữ quá cho nên đất nước nghèo.

Nhưng chưa bao giờ em nghe nói rằng cái thế mạnh của Việt Nam là chúng tôi đã có hơn 30 năm hòa bình. Chưa bao giờ, chưa bao giờ nghe một ai nói như thế, mà toàn là nói chúng tôi đã có quá nhiều thời gian trong chiến tranh. Trong khi nếu mà chị ở bên Đức, chị biết rất rõ là nước Đức chỉ thống nhất từ năm 89 thôi, nếu mà nó than như mình thì nó phải than gấp 10 lần như vậy. Em muốn nói về cái nhìn của mình về chiến tranh, như vậy liệu nó đã là một cái nhìn lệch lạc hay không? Rõ ràng như vậy là mình không thấy cái tác dụng của 30 năm sau, mình đã làm cái giống gì? Em không biết ở ngoài Bắc nhưng mà không thể nào nói miền Nam bị chiến tranh tàn phá được bởi vì miền Nam trước 75 đã là khá hơn những nước lân cận rồi, cho nên anh không thể nào nói là tại miền Nam bị tàn phá dữ quá nên bây giờ kinh tế mới khó khăn như vậy. Không thể nói như vậy được, chị thấy không?

Em nghĩ là nên phải nói như thế này, chúng tôi có một lợi thế cực lớn là chúng tôi đã có hơn 30 năm hòa bình, chúng tôi có một lợi thế cực lớn là chúng tôi được thừa hưởng một Sài Gòn rất phồn thịnh, gần như bậc nhất Đông Nam Á. Chưa nghe ai nói chuyện đó hết! Mà cái điều em vừa nói, cái thói quen đó em nhớ là em đã được học ngay trong trường học những bài lịch sử họ nói cho học sinh mình như thế. Hồi trước lúc học thì em không nghĩ, nếu bây giờ mà được phép đặt câu hỏi thì em sẽ đặt câu hỏi với những giáo viên của em là "Đến bao giờ, cô cần bao nhiêu năm nữa, hoặc thầy cần bao nhiêu năm nữa để không thể nói là đất nước Việt Nam bị tàn phá vì chiến tranh nặng nề?"

Theo RFA

Kính gửi BBT báo Vietinfo.eu ! Tôi là một đọc giả thường xuyên của quý báo ,mặc dù các bài viết của tôi rất ít lần được may mắn đăng tải trên tạp chí của các anh chị . Sắp tới là ngày 30-4 kỷ niệm 35 năm ngày giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước, tôi mạo muội gửi bài thơ : Tôi không muốn chiến tranh

mong được  nói lên những cảm xúc của mình về cuộc chiến dầy đau thương và nước mắt của những người dân vô tội ,những giọt nước mắt bi tráng đã góp phần làm nên bản hùng ca của Dân tộc Việt Nam anh hùng.Bài thơ viết lên sự thật của bản thân nhưng đấy cũng chỉ là một hạt cát trong hàng triệu sự thật mà nhân dân  Việt Nam đã sống và đang sống gánh chịu.Tôi rất mong BBT quan tâm và giúp đỡ để bài thơ được đăng tải trên  báo điện tử  của các anh chị .Chúc các anh chị BBT báo Vietinfo .cz dồi dào sức khỏe , vui vẻ yêu đời để ra những trang báo có chất lượng cao phục vụ cộng đồng cũng như bạn đọc trên toàn thế giới.

 Kính thư : Phong Sơn

Tôi không muốn có chiến tranh

 Tôi trở về thăm Đất mẹ- Quê hương

Nơi một thời yêu thương- một thời thơ dại

Nơi một thời đạn bom –một thời khắc khoải

Nơi vươn mình lên- lớn dậy những Con Người

Tôi trở về thăm nơi bé nhỏ một thời

Khói lửa chiến tranh –đói nghèo-đơn độc…

Tuổi thơ tôi nghẹn ngào trong tiếng khóc

Đêm giật mình nức nở…mẹ cha đâu ?

Chiến tranh đến làng tôi như tiếng sét ngang đầu !

Thôn xóm bình yên cơm trưa vừa vào bữa

Thần chết đến ném bao nhiêu người vào máu lửa

Miếng đang ăn bỗng tắc nghẹn giữa chừng…

Đất trời trộn nhào như vào cõi mung lung

Những lũy tre xanh tan tành bật gốc

Bao ngôi nhà đổ tường sập nóc

Máu đào tuôn…oan khuất những linh hồn

Xác người dân vương vãi khắp thôn

Trong phút chốc hơn trăm người thiệt mạng

Tìm thi thể chờ lúc trời chạng vạng

Khâm liệm đơn sơ-chôn vội ngoài đồng…

Tôi thẩn thờ  giữa cỏi vắng mênh mông

Vẫn chưa biết rằng mình là kẻ mồ côi lúc còn bảy tuổi

Như chú gà con ngỡ ngàng yếu đuối

Cất tiếng khóc kêu …cha mẹ đâu rồi…

Đời bể dâu nay tóc bạc mái đầu

Ác mộng xưa vẫn tìm về như mắc nợ

Những oan hồn thì thầm trong gió thở

Tội tình chi…ơi hỡi…tội tình chi…

Đã bao lần tôi muốn cố quên đi

Tiếng la hét của mẹ ôm con cháy bùng trong ngọn lửa

Những thân thể hãi hùng nát tan không còn một nửa…

Trong tiếng nổ kinh hoàng tiếng cha thét : Cứu tôi với…trời ơi !

Thế giới này vẫn còn đâu đó chiến tranh…

Từ những tàn dư –bá quyền –hay nhân danh thần thánh…

Anh hùng hay sát nhân là cách nhìn từ mỗi phía

Nhưng đối với mình:Tôi không muốn có chiến tranh !

Tôi viết bài thơ như giãi tỏa nổi lòng

Nhắc nhở tôi quên đi những gì thù hận

Như bao người đau thương vẫn mong Tổ Quốc mình giàu mạnh

Biết căm ghét chiến tranh nhưng cũng biết rộng lượng mở lòng…

 Phong Sơn -Praha-4-2010

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

  • #18 Một mai con khôn lớn, đọc lại những dòng này, mẹ hy vọng con sẽ hiểu hơn những gì mẹ đã nghĩ, đã làm chỉ vì muốn con có thể học được bài học đứng thẳng làm người, con nhé!:

    24-04-2010 01:40

    Có thể rồi con sẽ “được” học, được nghe, được xem và bị ảnh hưởng bởi một nền văn hóa mang tên Trung Quốc, rõ ràng là điều này sẽ xảy ra, bởi chúng ta đang phải sống chung với nó, phải đối mặt với nó trong cuộc sống hàng ngày mà không có sự chọn lựa nào khác.

    Nên vì thế, mẹ viết những dòng này để con nhớ rằng, dù sự đô hộ của Trung Hoa cách đây 1000 năm đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng nhiều người Việt, thì giấc mơ “Hán” hóa nước Việt Nam bằng nhiều cách thức, nhiều thủ đoạn cũng sẽ chỉ là giấc mơ của tên láng giềng đầy lòng dã tâm.

    Bởi lịch sử đã và sẽ đang viết tiếp tinh thần No China từ 1000 năm trước con à!

    Một mai con khôn lớn, đọc lại những dòng này, mẹ hy vọng con sẽ hiểu hơn những gì mẹ đã nghĩ, đã làm chỉ vì muốn con có thể học được bài học đứng thẳng làm người, con nhé!

    Mẹ yêu con!
  • #17 ”. Thế mà ngày nay, ở Việt Nam lại còn một nhóm người “can đảm” ôm chặt con đường cộng sản! Chỉ vì quyền lợi phe nhóm mà vô cảm trước quyền lợi tối thượng của ̣đất nước , của 90 triệu người dân :

    23-04-2010 01:28

  • #16 CS Nguyen Thanh Trung : những nước do đảng cộng sản độc quyền trị là phi nhân tính, là thảm hoạ cho các dân tộc và tội ác chống nhân loại. :

    23-04-2010 01:27

    Tại các nước Đông Âu, nơi chủ nghĩa cộng sản từng ngự trị, ngày nay, không có gì xấu, nhục bằng khi bị mắng nhiếc: “nói dối như cộng sản, lừa gạt như cộng sản!” . Cũng giống như ở Hoa kỳ, Canađa, Úc … ai bị vu cáo, chụp mũ là “tay sai Việt Cộng”,”Việt Cộng nằm vùng”, có thể phát đơn kiện kẻ chụp mũ, và đã có phiên toà xét xử tuyên án phạt kẻ chụp mũ gần 100 ngàn đô-la, vì quan toà tôn trọng giá trị xã hội “coi Cộng sản như là một điều gì xấu xa, bẩn thỉu, tồi tệ, ghê tởm”. Thế mà ngày nay, ở Việt Nam lại còn một nhóm người “can đảm” ôm chặt con đường cộng sản! Chỉ vì quyền lợi phe nhóm mà vô cảm trước quyền lợi tối thượng của ̣đất nước , của 90 triệu người dân - với thế giới internet con em VN sẽ nhanh chóng hiểu ra rằng thế nào là XH công bằng dân chủ , tại sao phải nhiều đảng phái XH mới nhanh chóng phát triển , con người mới thực sự nói tiếng nói của mình mà không sợ bọn người hèn hạ trả thù , mới được bầu người LĐ đất nước theo ý mình v..v ..tiếc rằng vẫn còn những kẻ mù quáng , hoặc cố noí hay để hưởng lợi mặc dù thấy được tinh hoa từ các nước tư bản mà VN 35 năm nữa vẫn làm thuê và vay nợ thôi - đó là sự thật ở VN , không ô . nào dám vỗ ngực là do tôi cải cách , dám trách nhiệm - tất cả đổ cho ô.Mác -Lê , cho tư tưởng HCM .... hoà cả làng ... Thái Lan biểu tình liên miên , vậy mà để theo kịp Thái Lan 1 cách đồng bộ ô. Lord Adonis nói VN cần phải 50 năm nữa
  • #15 30-4 « Chiến tranh – Chín khúc tưởng niệm » nói lên số phận bi đát của dân ta, phụ nữ ta, trai tráng ta ở cả 2 miền bị xô đẩy vào cuộc nội chiến đẫm máu dai dẳng:

    23-04-2010 00:47

    Nhân dịp 30-4 năm nay, nhà thơ – chiến sỹ Nguyễn Thái Sơn đưa ra một trường ca bi hùng « Chiến tranh – Chín khúc tưởng niệm » nói lên số phận bi đát của dân ta, phụ nữ ta, trai tráng ta ở cả 2 miền bị xô đẩy vào cuộc nội chiến đẫm máu dai dẳng. Anh em ruột thịt mà giết nhau hăng say, có khi thích thú « như mở hội », bên kia chết càng nhiều thì bên này được phong anh hùng, khoe trên mặt báo, tới tấp được huân chương. Nhìn lại cả một thời lầm lỡ, ngu dại, bị một học thuyết bất nhân thúc đầy, sùng bái bạo lực, kích động căm thù giai cấp, cổ vũ nội chiến dân tộc.

    Nhà thơ viết về cái chết của người lính của cả 2 bên:

    không ai từ cõi sinh chìm vào cõi tử
    dễ như người lính
    nhanh như người lính
    nhiều như người lính
    đương nhiên
    mặc nhiên
    tất nhiên
    hồn nhiên như lính
    từ nòng súng người lính bên kia sang trái tim người lính bên này
    đạn bay chỉ mấy phần nghìn giây

    Nhà thơ đau xót trước thảm cảnh hai bên đều là người Việt, nói tiếng Việt:

    Người Việt thắng trận huy hoàng
    bại trận
    cũng là người Việt
    Người chết dù phía nào Mẹ Việt nam vẫn phải nhận nỗi đau chết chóc!
    Năm Nhâm Tý bảy hai
    máu binh sỹ Sài Gòn
    máu quân Giải phóng
    đỏ sông Thạch Hãn
    ướt sũng gạch vụn cổ thành

    Trường ca Chín Khúc Tưởng Niệm là lời kêu gọi tha thiết hãy nhận ra bi kịch của chiến tranh quân ta giết quân mình, nội bộ anh em chém giết nhau, nội bộ dân tộc hận thù nhau, mãi không hòa giải, vậy để đến bao giờ nữa mới nhìn nhận ra nhau là anh em ruột thịt?
  • #14 CS Nguyen Thanh Trung đã đọc bài ;TS Đỗ Xuân Thọ tự kiểm điểm ,Các nhà tranh đấu đang bị ép vào đường cùng? V...V..đang sống ở VN nói gì chưa , :

    23-04-2010 00:44

    Ngày 30 tháng 4 lại đến. Tuần trước, tại cuộc họp Đông Nam Á (ASEAN), ông Nguyễn Tấn Dũng nhân danh chủ tịch luân lưu của khối này đã lên tiếng yêu cầu nhóm quân phiệt cầm quyền ở Miến Điện cần thực hiện ngay hòa hợp dân tộc và để cho mọi đảng chính trị tham gia cuộc bầu cử sắp đến.



    Ở hải ngoại và trong nước, nhiều bà con ta kháo nhau theo câu nói dân gian: ông Nguyễn Tấn Dũng và nhóm cầm quyền hãy sờ lên gáy mình đã! Nói người hãy nghĩ đến ta.

    Vì trong những năm từ 1968 đến 1973, tại cuộc hội đàm Paris, đại diện đảng CS không ngừng nói đến “hòa hợp hòa giải dân tộc“, “hóa giải thù hận”, “Bắc Nam là con dân một nước, sẽ sát cánh dựng xây đất nước”. Dân ta nghe bùi tai, hy vọng.

    35 năm nay, lời hứa hòa hợp hòa giải dân tộc ấy vẫn còn là món nợ lưu cữu, món nợ toàn dân, dân ta ở miền Nam cũng như dân ta ở miền Bắc.

    Mà đâu chỉ có một món quịt “hòa hợp và hòa giải dân tộc”. Còn món nợ đày đọa người thua trận, bỏ tù hàng chục vạn sỹ quan viên chức cũ không hề xét xử, làm cho biết bao người bị chết oan uổng trong tù, bao nhiêu gia đình tan vỡ, ly tán, dẫn đến 2 triệu dân bỏ nước do bị phân biệt đối xử, bao nhiêu sinh mạng chết trên biển cả, mà vẫn cứ ba hoa lấy được là chính sách sau 30 tháng tư của họ là khoan hồng và nhân đạo!

    Món nợ gây chết chóc, đau thương tang tóc cho hàng triệu gia đình, hàng triệu con người như vậy là không sao làm sống lại, hồi phục được. Mọi người yêu cầu nhà cầm quyền cộng sản công khai thành khẩn xin lỗi toàn dân, và từ đó làm một số việc cần thiết phải đạo nhằm xoa dịu những đau thương chồng chất của đồng bào ta, như cùng toàn dân tổ chức một cuộc cầu nguyện, cầu siêu trong toàn quốc để tưởng nhớ chiến sỹ và đồng bào cả nước đả bỏ mình trong thời chiến, không phân biệt thuộc phiá nào; sửa sang mọi nghĩa trang, không phân biệt người chết từng thuộc bên nào; từ nay chủ trương không dung từ “ngụy quân, ngụy quyền”trong các văn kiện, sách giáo khoa; quan tâm đến nạn nhân chiến tranh, thương binh thuộc cả các bên tham chiến…
  • #13 1 đất nước là thì ít phiếu bé ngoan thi nhiều ...dịch thổ tả :

    22-04-2010 12:47

    Năm 2009, UBND TPHCM đã ban hành quyết định tặng thưởng trên 15.000 bằng khen cho hơn 4.000 tập thể và hơn 11.000 cá nhân, trong đó bằng khen cho cán bộ lãnh đạo chiếm khoảng 90%, nhân dân 3%, còn lại là cán bộ không giữ chức vụ…

  • #12 CS Nguyen Thanh Trung:

    22-04-2010 12:25

    Các vị sống xa quê hương nên chỉ ngồi ăn ốc đoán mò thôi. Mà sao gia đình mọi nguời phải chạy loạn thế? Hay có lỗi j chăng? Không làm được j cho tổ quốc thì cũng đừng nên làm hại j cho TQ. Đúng là bon ăn không ngồi rồi. Rỗi việc


  • #11 Nguyễn Hương:

    22-04-2010 11:21

    Cháu rất thích Bài thơ " Tôi không muốn có chiến tranh" của chú phong Sơn, cháu đọc xong mà cháu rơi cả nước mắt, chắc ngày lúc đó chú khổ lắm đấy! cháu chúc chú và gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc, chú hãy sáng tác thật nhiều thơ chú nhé để cho thế hệ chúng cháu noi gương theo. Cháu mong BBT hãy để bài thơ này ra một mục khác, để khi mở trang ra có thể đọc được ngày bài thơ này.
    cháu cảm ơn BBT
  • #10 Lê Thị Phương:

    22-04-2010 08:51

    Kính gửi BBT
    Bài thơ của tác giả Phong Sơn rất hay và có ý nghĩa, đó cũng có thể là nói về thời thơ ấu của tác giả, thế nhưng ban biên tập lại cho xuống phần dưới như vậy tôi thây không được hợp lý lắm, tôi mong ban biên tập hãy sắp xếp và cho Bài thơ "Tôi không muốn có chiến tranh " này lên trên đầu hoặc vào riêng một mục khác thì có ý nghĩa hơn.
  • #9 Nguyen Thanh Trung:

    22-04-2010 04:51

    Các vị sống xa quê hương nên chỉ ngồi ăn ốc đoán mò thôi. Mà sao gia đình mọi nguời phải chạy loạn thế? Hay có lỗi j chăng? Không làm được j cho tổ quốc thì cũng đừng nên làm hại j cho TQ. Đúng là bon ăn không ngồi rồi. Rỗi việc
  • #8 - ĐCSVN làm gì sau 35 năm mà người VN đi khắp thế giới kiếm ăn , đói rách .LĐ VN thi nhau vay ODA , bán rừng,đất ,biến .chia nhau , thành trì CS Nga nói về VN như sau :VN hiện vẫn thuộc về văn hoá “cầu ao”, vẫn hay khạc nhổ, hay tiểu t:

    21-04-2010 13:27

    Sau 35 năm người VN đi khắp thế giới kiếm ăn , đói rách .LĐ VN thi nhau vay ODA , bán rừng,đất ,biến .chia nhau - ĐCSVN làm gì sau 35 năm - thành trì CS Nga nói về VN như sau :Người Nga cho rằng người Việt hiện vẫn thuộc về văn hoá “cầu a

    Nội dung: Nhân công Việt Nam nhìn chung, tuy rẻ, nhưng không thật hấp dẫn với các doanh nghiệp Nga nào làm ăn chăm chỉ, đúng luật. Người Việt trong mắt người Nga chăm chỉ nhưng hay ăn bớt thao tác của quy trình công nghệ (khuất mắt trông coi), khéo léo nhưng tay nghề không cao do dễ thoả mãn với mình (chưa thành tài đã thành tật), có ý thức đoàn kết lẫn với tính cục bộ, địa phương nặng nề, thường ra bộ thẳng thắn nhưng nói năng mập mờ, ấm ớ (темнить), trọng lễ nghĩa nhưng khá tuỳ tiện trong công việc, và cả trong đời sống, khi ra nước ngoài có xu hướng sống buông thả hơn, thông minh nhưng tư duy thiếu mạch lạc, vừa tằn tiện vừa hoang phí do tâm lý tiểu nông, và do hổng kiến thức cơ bản … Mê tín, hay đốt hương, vàng mã dễ gây hoả hoạn.

    Người Nga cho rằng người Việt hiện vẫn thuộc về văn hoá “cầu ao”, vẫn hay khạc nhổ, hay tiểu tiện bậy...

    Các công ty cung ứng lao động Việt Nam thường chỉ chạy thích mở rộng thị phần, không chú ý đến thương hiệu, làm dịch vụ một chiều, thậm chí lấy tiền xong là “đem con bỏ chợ”. Họ thường không chú trọng dạy tiếng Nga và các kiến thức hoà nhập môi trường mới cho người đi xuất khẩu lao động, chỉ nhăm nhăm chào cái mình có (cơ bản là lao động phổ thông) để ăn cầu giữa mà không có kế hoạch đào tạo, định hướng dài hạn để cung ứng nguồn lao động mà thị trường lao động nước ngoài cần. Quá trình chuyên nghiệp hoá ngưng trệ do quán tính thiên về giải pháp tình thế, luôn tìm cách lách luật, làm luật. Nỗ lực “cắt bánh” thị trường không kèm theo ý thức làm dịch vụ hậu mãi.

  • #7 ngoixom:

    21-04-2010 11:35

    Nước Việt ta có lịch sử chiến tranh triền miên. Không kể đếnnhững cuộc chiến chống giặc ngoại xâm giành lại độc lập.
    Cuộc chiến 20 năm huynh đệ tương tàn là đau thương và thảm khốc nhất gây bao tang tóc và thiệt hại cho cả hai bên giới tuyến.
    Đã đến lúc cần đặt câu hỏi , vì điều gì và cho ai mà phải có những mất mát và tổn thất ghê gớm như vậy ?
    Ngày hôm nay đất nước ta có tự do , độc lập và phồn vinh hay không ?
    Hàng triệu người con đất việt phải rời bỏ tổ quốc ra đi và họa mất nước chỉ có người mù mới không nhìn thấy .
    Xong thay bằng dũng cảm nhìn thẳng vào cốt lõi của vấn đề , chỉ vì giữ chiếc ghế cùng các quyền lợi , bổng lộc cho cá nhân , những người lãnh đạo đất nước vẫn ra sức trù dập , bắt bớ những người VN có lương tri lên tiếng phê phán.
    Ngày 30.4 là ngày buồn cho nước Việt. Ngày mà sự duy ý chí , ngu xuẩn lên ngôi.
  • #6 Ý chí 30.4, tư thế 30.4, hành động 30.4...:

    21-04-2010 10:08

    Năm 1975 khi ấy tôi mới 10 tuổi, tôi hân hoan theo dõi từng bước tiến của bộ đội VN "giải phóng" miền nam. Sau "thống nhất" tôi theo bố mẹ vào nam tháng 9/1975.

    Giống như bao đứa trẻ thuộc tầng lớp con ông cháu cha khác, tôi được học hành và đào tạo "cơ bản" dưới mái trường XHCN và những kiến thức "yêu nước VNXHCN" - tức yêu đảng CSVN và phục tùng chế độ CSCNVN.

    Tôi được người ta dạy ở miền Bắc là miền nam dưới ách đô hộ của đế quốc Mĩ và bè lũ tay sai, miền nam là 1 địa ngục kinh khủng. Thế nhưng khi đặt chân đến miền Nam, tất cả những gì tôi được học đã đổ vỡ trong mắt tôi. Năm 1981 đặt chân đến Sài Gòn tôi đã hiểu tại sao Hồ Chí Minh khi còn sống muốn thôn tính miền nam và luôn kêu gào: dù có đốt hết cả dãy trường sơn cũng phải thống nhất đất nước. Nếu miền nam mà thật sự kinh khủng, tồi tệ như tuyên truyền nhồi sọ cho lũ trẻ ngây thơ chúng tôi cũng như những lớp cha, anh trước tôi liệu HCM và đồng đảng của ông ta có dám liều mình thiêu hàng chục triệu đồng bào trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn?

    Sài gòn bị cưỡng chiếm và bị ép phải mang cái tên xa lạ của người gây ra thảm họa cho nó mà một thời gian dài người Sài Gòn vẫn không công nhận gọi tên TP HCM. Tôi nghĩ, giờ đây nhiều người dân VN cũng không muốn gọi SG là TP HCM nếu có cuộc trưng cầu dân ý dân chủ thì đa số dân TP ấy chọn tên Sài Gòn.

    Năm 1986, tôi được "vinh dự" ra nước ngoài lao động, năm 1989 chế độ Cộng Sản xụp đổ hầu như trên khắp thế giới vì những nguyên nhân nội tại của chủ nghĩa cộng sản - đơn giản là chủ nghĩa cộng sản đã bị phá sản, không còn vận hành như 1 học thuyết khoa học.

    Điều vĩ đại là sự xụp đổ của hệ thống cộng sản chủ nghĩa diễn ra cực kì ôn hoà đến nỗi có thể so sánh sự thống nhất nơi quê hương VN tôi là BIỂN MÁU.

    Ngày 30. 04. 1975 với nhiều người VN là ngày quốc hận cũng có lí do của nó. Đảng duy nhất tại VN quê hương tôi là đảng CSVN người ta vẫn cứ bám vào học thuyết CS như người đang chết đuối bám vào cọng rơm. Có người nói: tại VN không tồn tại CNXH và CNCS, nếu có chỉ là trá hình nhằm áp đặt sự lãnh đạo của đảng mà thôi.

    Với tôi, 1 người cũng đã trải nghiệm bao thay đổi xã hội to lớn, được tận mắt chứng kiến các cơn bão CÁCH MẠNG thì việc thay đổi 1 chế độ quá ư là đỗi bình thường. Ngày nay VN cần nhiều ngày 30. 4. 1975 nhưng không cần máu. Việt Nam cần nhiều cuộc CÁCH MẠNG thay đổi xã hội như đa đảng, dân chủ, tự do... chứ không cần sự lãnh đạo độc tài của đảng cộng sản. Việt nam cần thịnh vượng, văn minh, hoà nhập với thế giới chứ không cần tham nhũng, hủ bại, ươn hèn, thối nát...

    Ngày 30. 4 là ngày người VN tha hương không chỉ cào xé nỗi đau quá khứ, cũng như những người Việt nam dân chủ với lực lượng hùng hậu hiện nay bôi xoa bên ngoài bằng các bài viết mà chúng ta cần tiến hành những hành động, hoạt động biểu tình rầm rộ tại Việt Nam (tất nhiên phải dựa theo hiến pháp hủ bại tại đấy nhằm ngăn ngừa sự khiêu khích của những người CS phá hoạt hoạt động của chúng ta) Chỉ khi có những hoạt động hữu hiệu, cụ thể thì phong trào dân chủ của người VN mới biến thành dòng thác CÁCH MẠNG và ngày 30.4 sẽ mãi đi vào lịch sử chung của dân tộc.
  • #5 that'right:

    21-04-2010 02:38

    dau roi cai hon ngoc cua viet nam khong chi bay gio mat hon ngoc ma ngay ca bien dong nguoi ban anh em cua ching ta cung cuop dan di that la khong the tuong tuong noi ma chinh quyen khong cho nguo dan noi len quyen bao ve dat nuoc cua minh .toi nghi 30 04 voi toi la ma ngay te nhat trong nam khi nghi ve dat nuoc : mot dat nuoc nguoi duoi cai nhin cua THE GIOI . HAI LA :DAT NUOC CON RAT NGUOI .BA LA THAM NHUNG TRANG LANG CO TINH CHAT DAY CHUYEN .THAT SU DUNG KHI CAC BAN NHINH VAOP SAI GON MA SEM THAT KHONG THE TIN DUOC NO LA MOT TRUNG TAM CA NUOC VE CONG NGHE NHUNG TOI THAY CHA COI GI DAC BIET TOI CHI THAY LA XE CO FRAFFIC JAMS MA THOI GOVERMENT URDGE WITH CITIZENS I FEEL VẺY SAD THID DAY .NOW I FEEL TOO SAD WHEN I AM VIET NAM PEOPLE I DONT KNOW WHAT TO DO COUNTRY I THINK VIET NAM COUNTRY WILL BE POOL COUNTRY IN THE WORLD WITH LEADER"REPUBLIC I THINK VIET NAM need to have fight with this problem. everybody need to do every thing for our vietnam country what do you think vietnam country wont have island in the future
  • #4 : “đất nước Việt Nam ta sau ngày 30-4-1975 chưa được giải phóng và cũng chưa được thống nhất. Ngày 30-4 chỉ có đảng CS thắng, toàn dân vẫn thua, vẫn bị thống trị bới độc quyền đảng trị ”. :

    21-04-2010 00:43

    Trả lời phỏng vấn nhân ngày 30-04 năm 2008, ông Bùi Tín, sĩ quan cao cấp nhứt vào Dinh Độc lập ngày 30/04/75 nay là nhà báo tự do ở Paris, nói to cho mọi người ở Hà Nội nghe rõ: “đất nước Việt Nam ta sau ngày 30-4-1975 chưa được giải phóng và cũng chưa được thống nhất. Ngày 30-4 chỉ có đảng CS thắng, toàn dân vẫn thua, vẫn bị thống trị bới độc quyền đảng trị ”.
  • #3 Trả lời phỏng vấn nhân ngày 30-04 năm 2008, ông Bùi Tín, sĩ quan cao cấp nhứt vào Dinh Độc lập ngày 30/04/75 nay là nhà báo tự do ở Paris, nói to cho mọi người ở Hà Nội nghe rõ: “đất nước Việt Nam ta sau ngày 30-4-1975 chưa được giải phóng và cũng chưa đư:

    21-04-2010 00:42

  • #2 Hội đồng châu Âu đã tuyên bố Chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội hiện thực do các đảng cộng sản ở Đông âu và Liên-Xô chủ trương từ 1945 đến 1991 là phi nhân tính, là thảm hoạ cho các dân tộc và tội ác chống nhân loại.:

    21-04-2010 00:40

    Hội đồng châu Âu đã tuyên bố Chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội hiện thực do các đảng cộng sản ở Đông âu và Liên-Xô chủ trương từ 1945 đến 1991 là phi nhân tính, là thảm hoạ cho các dân tộc và tội ác chống nhân loại. Quốc hội Ba Lan đã thông qua luật đặt chủ nghĩa cộng sản ra ngoài vòng pháp luật, và coi việc tuyên truyền cộng sản là phạm pháp.

    Tại các nước Đông Âu, nơi chủ nghĩa cộng sản từng ngự trị, ngày nay, không có gì xấu, nhục bằng khi bị mắng nhiếc: “nói dối như cộng sản, lừa gạt như cộng sản!” . Cũng giống như ở Hoa kỳ, Canađa, Úc … ai bị vu cáo, chụp mũ là “tay sai Việt Cộng”,”Việt Cộng nằm vùng”, có thể phát đơn kiện kẻ chụp mũ, và đã có phiên toà xét xử tuyên án phạt kẻ chụp mũ gần 100 ngàn đô-la, vì quan toà tôn trọng giá trị xã hội “coi Cộng sản như là một điều gì xấu xa, bẩn thỉu, tồi tệ, ghê tởm”. Thế mà ngày nay, ở Việt Nam lại còn một nhóm người “can đảm” ôm chặt con đường cộng sản! Chỉ vì quyền lợi phe nhóm mà vô cảm trước quyền lợi tối thượng của đất nước!

  • #1 Trong lịch sử xưa nay, mất nước thường không do quân giặc mạnh, mà do lòng dân không biết hay không muốn giữ nước . Ngày nay, Việt Nam bị mất vào tay giặc Tàu không vì lòng dân không biết giữ nước, mà vì người dân không có quyền giữ nước.:

    21-04-2010 00:35

    Ngày nay, người dân trong và ngoài nước đều khẳng định đất nước đã thật sự lệ thuộc Tàu Bắc Kinh . Nhưng thật ra Việt Nam đã bắt đầu mất về mặt chánh trị từ khi cộng sản hà nội cai trị cả nước. Chế độ độc tài toàn trị đã cướp đoạt mọi quyền của dân thì người dân không còn làm chủ đất nước của họ. Hơn nữa, họ không làm chủ được mạng sống của họ nữa . Nay chỉ mất thêm lãnh thổ, biển vào tay ngoại bang . Nhưng trên quan điểm « cùng phe xã hội chủ nghĩa » thì Việt Nam vẫn tồn tại trong không gian xã hội chủ nghĩa vì Việt Nam xã hội chủ nghĩa thì không có biên cương quốc gia . Cùng “Tổ quốc xã hội chủ nghĩa” với nhau . Vấn đề cầm quyền ở nơi này hay nơi nọ chỉ là sự ủy nhiệm mà thôi .

    Trong lịch sử xưa nay, mất nước thường không do quân giặc mạnh, mà do lòng dân không biết hay không muốn giữ nước . Ngày nay, Việt Nam bị mất vào tay giặc Tàu không vì lòng dân không biết giữ nước, mà vì người dân không có quyền giữ nước.

    Ngày 30-04 có ý nghĩa gì khác không hay là ngày đất nước rơi vào sự lệ thuộc Tàu trong tinh thần thỏa hiệp cùng phe xã hội chủ nghĩa anh em với nhau?

Quy định bình luận
Vietinfo tạo điều kiện cho bạn đọc bày tỏ chính kiến, song không chịu trách nhiệm cho quan điểm bạn đọc nêu trong bình luận của bạn đọc. Quan điểm bạn đọc không nhất thiết đồng nhất với quan điểm của Vietinfo.eu. Khi bình luận tại đây, hãy:
- lịch sự, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau,
- bày tỏ quan điểm tập trung vào chủ đề bài viết,
- không dùng các từ ngữ thô tục, bậy bạ,
- không xâm phạm đến quyền riêng tư cá nhân hay một số cá nhân,
- không tỏ thái độ phân biệt trên bất cứ phương diện nào (dân tộc, màu da, giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp…).
Mọi nội dung không phù hợp với các tôn chỉ trên có thể bị sửa hoặc xóa.
Cách gõ tiếng Việt
Dấu mũ Â, Ê, Ô – gõ 2 lần: AA, EE, OO
Dấu móc Ă, Ơ, Ư – thêm phím W: AW, OW, UW
Dấu huyền – thêm phím F
Dấu sắc – thêm phím S
Dấu hỏi – thêm phím R
Dấu ngã – thêm phím X
Dấu nặng – thêm phím J
Xóa dấu – thêm phím Z

Ví dụ:
Casch gox tieesng Vieejt.
Cách gõ tiếng Việt.
Tin liên quan

 

Booking.com
Tiêu điểm

Thảo luận

Quảng cáo