Góc nhìn

“Cướp lộc”, chỉ dấu của sự xuống dốc thê thảm ở một xã hội đang nhiễm độc

Cập nhật lúc 17-08-2016 16:06:28 (GMT+1)
Cảnh người dân ”thụ lộc” tại chùa Quán Sứ, tối ngày 15/8. Ảnh cắt từ clip

 

“Lộc” không phải là những gì giành được từ những lễ hội, chay đàn, cúng tế… Điều đó đi ngược lại với tinh thần Phật giáo. Lộc là hộp thức ăn em bé 9 tuổi đặt trên bàn cứu trợ để chia sẻ với những người cùng khổ. Lộc chính là một phần tài vật thời gian, cho dù nhỏ nhoi đến bao nhiêu, được san sớt cho những sinh linh bất hạnh hơn, đau khổ hơn, trong đời sống này. Đó chính là Lộc từ Phật.


Ngày 11/3/2011, một trận động đất kinh hoàng kéo theo những cơn sóng thần đã tàn phá thành phố Fukushima của Nhật, nhiều người đã mất đi tất cả người thân và tài sản. Nạn nhân của trận thiên tai này nhiều lắm, trong đó có một cậu bé 9 tuổi đang học lớp 3 ở một trường tiểu học trong thành phố.

Em đang đứng tên tầng 3 của trường, giữa giờ thể thao. Ba em làm việc gần đó, và khi em thấy chiếc xe của ba đến đón em về nhà, thì cũng là lúc cơn sóng thần cuốn chiếc xe đi. Nhà em ở gần bờ biển, nơi mẹ và em gái của em đang chờ hai cha con về nhà…Em đã không còn thấy ai trong gia đình em sau những cơn sóng đó, ngoài biển nước mênh mông và những hoang tàn nát đổ của thành phố sau một thiên tai lịch sử.

Trong chiếc áo thun mỏng manh, em sắp hàng để nhận thực phẩm cứu trợ. Người sắp hàng dài lắm, và em đứng xa lạnh run ở cuối hàng. Thấy như vậy, một người cảnh sát đã cởi chiếc áo khoát đang mặc của mình choàng cho em, và hộp đựng khẩu phần thức ăn của anh trong túi áo rơi xuống. Người cảnh sát nhặt lên, đưa cho em và nói: “Khi tới lượt của em, có thể đồ ăn đã phát hết, đây là phần ăn của anh. Anh đã ăn rồi. Em hãy ăn đi”. Đứa bé nhận lấy hộp thức ăn, và cúi thấp đầu chào anh. Người cảnh sát nghĩ rằng, đứa bé sẽ ăn ngay lập tức. Nhưng không, em đem phần thức ăn đến chiếc bàn ở đầu hàng, nơi để vật phẩm cứu trợ, và để ở đó. 

Anh cảnh sát ngạc nhiên hỏi, và em đã trả lời: “Bởi vì em thấy nhiều người khác đang đói hơn em rất nhiều; em để ở đó để thức ăn có thể được chia đều”. Anh cảnh sát quay mặt đi, trong nước mắt…Anh cảm nhận được một cách trọn vẹn bài học lớn trong đời về sự hy sinh, và lòng vị tha. Anh cũng nhận ra bài học về tình người mà một người trưởng thành như anh có thể tiếp nhận được từ một đứa bé trong hoàn cảnh thương đau đó. Một xã hội có thể giáo dục một đứa bé 9 tuổi hiểu và thực hiện được những điều như vậy phải đến từ những con người vĩ đại, từ một nền văn hóa vĩ đại; anh viết trong thư gởi cho bạn của anh.

Tôi nhớ và tìm đọc lại câu chuyện trên, khi thấy một băng hình (video clip) về cảnh nhiều người giành giựt thức ăn trong tiếng ê-a kinh kệ của các ông sư với áo quần mũ mão sặc sỡ, trước những mâm cỗ cao ngút trong đêm rằm tháng 7 (15/8) vừa qua ở chùa Quán Sứ, Hà Nội. Cảnh tượng đó cũng tạo một ấn tượng cho tôi, nhưng là một ấn tượng rất khác. Sao lại ra nông nỗi này!…

 

Khi từ giã những tiện nghi của một Thái Tử, để bước vào đời sống của một tu sĩ, con người mà chúng ta gọi là Phật và thờ phượng trong suốt hơn hai ngàn năm qua, đã không hề đưa bất kỳ một phép mầu nào, vào bất kỳ một món ăn nào, cho bất kỳ một ai. Ngược lại, trên những nẻo đường bùn bụi của đất nước Ấn Độ cổ xưa, người ta chỉ thấy có một người, mỗi ngày đi xin chút thức ăn đủ dùng cho mình trong ngày, trong suốt gần 40 năm rao giảng thông điệp về tình thương. “Phép thuật” mà ngài trao cho các môn đệ chính là lòng Từ Bi. Trí Tuệ mà ngài khai sáng cho các môn đệ chính là sự hiểu biết lý lẽ về vô thường và nhân quả; và dũng khí mà môn đệ của ngài cần phải có chính là sự buông bỏ, hy sinh. Tất cả những gì liên quan đến mê tín đều không thuộc về Đạo Phật.

Hình ảnh những thanh niên hung hăng, đánh và cướp tế vật trong các lễ hội; những người phụ nữ giành giựt bất cứ thứ gì trên bàn thức ăn trong chùa với suy nghĩ rằng đó là “lộc” để cho con cháu họ “ngoan ăn, chóng lớn”, những lò nghi ngút khói với giấy vàng mã được đốt đi cùng với niềm tin sẽ gởi đi đâu đó những tiện nghi như vẽ cho những người đã chết cùng với những hy vọng, những tin tưởng vào cuộc đời này, để chỉ còn lại những bất an, đau khổ là những chỉ dấu cho sự xuống dốc thê thảm của một xã hội đang nhiễm độc.

Nguồn: Nguyên Đại/Anhbasam

Ảnh trong bài: Nếu không ghi thêm, tất cả các ảnh trong bài này chỉ mang tính minh họa và có bản quyền như nguồn tin gốc đã đưa.

Quy định bình luận
Vietinfo tạo điều kiện cho bạn đọc bày tỏ chính kiến, song không chịu trách nhiệm cho quan điểm bạn đọc nêu trong bình luận của bạn đọc. Quan điểm bạn đọc không nhất thiết đồng nhất với quan điểm của Vietinfo.eu. Khi bình luận tại đây, hãy:
- lịch sự, bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau,
- bày tỏ quan điểm tập trung vào chủ đề bài viết,
- không dùng các từ ngữ thô tục, bậy bạ,
- không xâm phạm đến quyền riêng tư cá nhân hay một số cá nhân,
- không tỏ thái độ phân biệt trên bất cứ phương diện nào (dân tộc, màu da, giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp…).
Mọi nội dung không phù hợp với các tôn chỉ trên có thể bị sửa hoặc xóa.
Cách gõ tiếng Việt
Dấu mũ Â, Ê, Ô – gõ 2 lần: AA, EE, OO
Dấu móc Ă, Ơ, Ư – thêm phím W: AW, OW, UW
Dấu huyền – thêm phím F
Dấu sắc – thêm phím S
Dấu hỏi – thêm phím R
Dấu ngã – thêm phím X
Dấu nặng – thêm phím J
Xóa dấu – thêm phím Z

Ví dụ:
Casch gox tieesng Vieejt.
Cách gõ tiếng Việt.
Tin liên quan

 

Booking.com
Tiêu điểm
Quảng cáo