Chuyện phiếm

Thư Robert Mugabe gửi Kim Jong Un (1) - Ký ức về ông nội của Kim Jong-un

Cập nhật lúc 29-04-2012 22:39:27 (GMT+1)

 

 

Cháu Kim Jong-un yêu quí,
Bác mới vượt qua cơn bạo bệnh và trở về từ Singapoređược một tuần nay. Căn bệnh ung thư tiền liệt tuyến quái ác làm cho những năm tháng cuối của đời bác vô cùng khó chịu và bức bối. 

 


Nhân cơ hội này, một số phe nhóm trong nước bắt đầu tính chuyện đấu đá phân chia quyền lực. Bên ngoài, bọn đế quốc thực dân cũng thừa nước đục thả câu, tung tin đồn xằng bậy rằng bác sắp chết, làm cho bộ máy thông tin của bác cứ phải suốt ngày chạy theo chúng nó để ngăn chặn, sửa chữa, cải chính … nên bác đang mệt lại càng mệt thêm.

Cháu Un yêu quí,

Đây là lần đầu tiên bác gửi thư cho cháu đấy. Cháu biết không, trước đây bác đã từng nghĩ cha cháu, ông Kim Jong-il vĩ đại sẽ chọn người khác kế nghiệp, cầu Chúa luôn phù hộ cho ông ấy ở bên kia thế giới. Cháu là con út, ngoại hình của cháu lại giống như cái thằng “Em Chả” bên xứ Việt nam nên bác chẳng có chút mảy may nào cho rằng cháu sẽ được chọn thừa kế ngai vàng. Nhưng bác đã nhầm, và cả thế giới bao la rộng lớn này cũng đã nhầm, cái sự nhầm lẫn cũng là chuyện thường tình thôi, điều cơ bản là bác đã biết mình nhầm. Đến bây giờ bác mới hiểu một người cẩn trọng và bí hiểm như ông Kim Jong-un vĩ đại cha cháu đã chọn ai thì hẳn phải có lý do của nó. Chỉ có điều không ai hiểu được một cách cụ tỉ (nghĩa là cụ thể và tỉ mỉ) lý do đó là gì, ngoài việc ông ấy không muốn để lọt ngôi báu vào tay dòng họ khác, gia tộc khác. Bác có lời chúc mừng đến cháu, chúc cháu cầm quyền được lâu để có thể phá vỡ kỷ lục mà bác đã tốn bao thời gian công sức của bác và tốn bao xương máu của người khác mới tạo ra. Nếu ông Trời phù hộ cho cháu không bị ung thư, đột quị, tai nạn giao thông, hoặc bị bọn đế quốc thù địch tham tàn ám sát bằng thuốc nổ hoặc thuốc độc, mà cháu cầm quyền được đến 88 tuổi như bác bây giờ thì vị chi cháu sẽ ngồi ngai vàng được đúng 60 năm, một con số kỷ lục của mọi thời đại đấy cháu ạ.

Cháu Un yêu quí của bác,

Ông nội của cháu hơn bác đúng một con giáp nghĩa là hơn bác12 tuổi. Còn bác lại hơn cha cháu 21 tuổi. Về tính cách thì bác và cha cháu gần giống nhau hơn, nhưng còn về kỷ niệm trong cuộc đời thì ông nội cháu và bác lại có phần sâu sắc hơn. Giờ đây tuy bác đã 88 tuổi, nhưng bác vẫn có thể ưỡn thẳng bộ ngực còm, tự hào mà nói với cháu rằng : không có ông nội cháu thì không có bác như ngày hôm nay. Nói một cách vắn tắt là : không có Kim thì chẳng có Mu. Thi thoảng nhớ tới ân nhân của bác khi xưa là ông nội cháu, bác hay bật xem lại cái video dưới đây, tự nhiên nước mắt cứ chảy dài trên má, ướt hết cả áo của bác, rồi ướt lây xuống cả một số khu vực khác nữa. Ôi, bác nhớ và biết ơn ông nội cháu biết chừng nào.

Cháu có biết không, vào những năm 1970, Liên minh quốc gia châu Phi Zimbabwe (ZANU) do bác lãnh đạo được sự cho phép của ông nội thân yêu của cháu, đã lập một căn cứ bí mật trong một khu vực rộng lớn cách thủ đô Bình Nhưỡng khoảng 15 km. Đã có hàng ngàn chiến sĩ của ZANU được huấn luyện kỹ chiến thuật du kích siêu đẳng tại nơi đây dưới sự dạy dỗ của các chuyên gia Trung quốc, Triều tiên. Một căn cứ tương tự như vậy cũng đã được ông nội cháu giúp bác lập ra trên đất láng giềng Mozambique. Ôi nhớ lại, cái thời chiến tranh du kích ấy mới hào hùng làm sao. Bọn da trắng bị lực lượng của bác phục kích, cài mìn, đặt bom liên tu bất tận, không cách gì chống đỡ nổi, và mỗi khi chúng chuẩn bị phản công, càn quét là các chiến sĩ của bác lại mau chóng rút về bên kia biên giới, vừa chạy vừa vỗ vỗ vào mông lêu lêu chúng nó. Các đoàn xe, trại lính, công binh xưởng kỹ thuật và hậu cần của bọn da trắng bị phá hủy tan tành. Chúng chịu hết xiết và đã phải ký với bác Hiệp định công nhận nền độc lập của Zimbabwe năm 1979, và năm 1980 bác lên làm Thủ tướng đấy cháu ạ.

Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu. Khi đã giành được độc lập, có những thế lực phản động người da đen lại muốn giành lấy quyền lực và cả quyền lợi nữa, từ tay bác. Điển hình nhất trong đám này là Liên minh Nhân dân châu Phi Zimbabwe (ZAPU) do Liên xô hậu thuẫn. Đã đành là cùng nhau kề vai sát cánh kháng chiến chống thực dân cho đến khi độc lập, nhưng đến khi có quyền lợi thì làm sao bác lại để dễ dàng lọt vào tay kẻ khác? Một lần nữa, ông nội cháu lại ra tay cứu giúp bác. Năm 1981, hàng trăm chuyên gia cố vấn Triều tiên đến Zimbabwe giúp trang bị và huấn luyện cho một đội quân tinh nhuệ của bác có biệt danh là Lữ đoàn Zimbabwe thứ Năm. Đội quân này được huấn luyện một cách tuyệt vời, từ kỹ chiến thuật vây ráp tra tấn giết chóc khủng bố cho đến lòng trung thành vô bờ bến với lãnh tụ của họ - là bác. Nhờ Lữ đoàn thứ Năm này, trong năm 1982-1983, bác đã tiến hành các chiến dịch thanh trừng, và có khoảng 20.000 tên phản động chủ yếu là ZAPU đã bị tiêu diệt, chết như ngả rạ.

Kim giảng, Mu phải cúi đầu, Thấm nhuần "Tự chủ", (để) bước vào lầm than.

À, mà cháu sinh ra vào năm nào nhỉ ? Hình như là 1984 phải không cháu. Cũng vào khoảng thời gian đó, sau khi chiến dịch thanh trừng kết thúc, bác đã sang Triều tiên thăm và đền đáp công ơn trời biển của ông nội cháu đấy. Đấy là một chuyến đi trên cả tuyệt vời, có một không hai trong cuộc đời dài ngoằng ngoẵng của bác. Càng sống lâu sống dai, bác lại càng thấy nó tuyệt vời, vì qua chuyến đi đó bác đã được ông nội cháu chỉ cho những tuyệt chiêu làm thế nào trở thành lãnh tụ của một dân tộc đó cháu ạ. Bây giở ở đất nước Zimbabwe yêu dấu của bác, mọi người ngay cả những người từng bị bác tra tấn cũng đã phải thuộc và thường xuyên hát những bài ca ngợi Robert Mugabe. Các tượng đài ở Zimbabwe mọc lên như nấm, tất nhiên cũng chưa là gì so với 34.000 tượng đài của riêng ông nội cháu trên khắp Triều tiên. Nhưng cái lớn nhất, cái vĩ đại nhất mà bác đã thọ giáo được từ ông nội cháu chính là  học thuyết, là tư tưởng cháu ạ. Cháu phải nhớ thật kỹ, là học thuyết, là tư tưởng cháu nhé. Học thuyết, tư tưởng là chính trị, mà chính trị bao giờ cũng là thống thoái. Nhờ học thuyết « Tự chủ » mà bác cho rằng ông nội cháu có thể sánh vai cùng những nhà tư tưởng vĩ đại nhất của mọi thời đại, còn sau ông nội cháu thì dĩ nhiên là đến bác rồi. Ấy là điều tự nhiên như hơi thở mà thôi cháu ạ.

Tượng đài Heroes ở Harare do Triều tiên xây dựng, lấy cảm hứng từ tượng đài Juche (Tự chủ) ở Bình nhưỡng.

Tượng đài Juche ở Bình nhưỡng

Bác nay già lắm rồi nên cũng không còn nhớ câu này của ai nữa : Hạnh phúc thay cho những nhà độc tài được cầm quyền ở những quốc gia mà trình độ dân trí còn thấp. Về khía cạnh này thì bác tin chắc rằng bác đang hạnh phúc hơn rất nhiều so với ông nội cháu. Nhưng về truyền thông thông tin thì ông nội cháu, cha cháu và bây giờ là cháu đã làm tốt hơn bác rất nhiều. Thế giới không thể hiểu những chuyện gì xảy ra bên trong nước Triều tiên, kể cả chuyện trên 2 triệu người Triều tiên chết đói những năm 1995-1996. Còn bên Zimbabwe thì mọi chuyện lộ ra tùm lum, bác bực quá cháu ạ. Từ chuyện lạm phát lên tới 231 triệu% đến chuyện tỷ lệ mắc bệnh AIDS vào loại cao nhất châu Phi còn tuổi thọ thì vào hàng thấp nhất thế giới. Từ tỷ lệ thất nghiệp của Zimbabwe là 70% cho đến hơn 80% dân số sống dưới ngưỡng nghèo đói. Lại còn thêm mức lạm phát của Zimbabwe tăng tới 993,6% mỗi năm, thuộc hàng cao nhất thế giới nữa chứ. Bác là bác đã thề với lòng mình  sẽ tìm bắt bỏ tù bằng hết những kẻ tung tin « rất thiệt » về nhà nước Zimbabwe.

Hai bên hai lá quốc kỳ 

Ngủ say còn có nghe gì nữa đâu!

Ưu điểm: ngủ nhưng không ngáy!

Cái ly chổng đít lên trời

Ghế Liên hợp quốc, ông ngồi ông thăng!

Những năm gần đây, bác có phần mệt mỏi. Bác rất bực mình là cứ mỗi lần tham dự cuộc họp quốc tế là bác cứ buồn ngủ. Mà đến đó bác lại ngủ ngon nữa mới chết chứ. Cứ đến đó là bác ngủ như chưa bao giờ được ngủ. Mà biết đâu đấy, có khi nhờ vô tâm vô tính như thế nên bác mới sống và cầm quyền dẻo dai cho tới tận hôm nay. Cháu còn trẻ, đừng ngủ nhiều như bác kẻo gương mặt cháu không còn giống « Em Chả » mà lại giống bác Trư thì bất tiện lắm. Tuy sức khỏe có phần yếu đi, nhưng như bao lần bác đã hứa với đồng bào châu Phi, lần này bác cũng hứa với cháu trai yêu quí của bác rằng: Bác sẽ còn tiếp tục cầm quyền cho đến khi giải phóng được người châu Phi cuối cùng.

Thôi thư đã dài, vả lại đã đến giờ bác phải thở oxy và ngậm sâm đây nên bác tạm dừng bút. Sâm Triều tiên chính gốc do ông nội cháu tặng đấy cháu ạ, củ nào củ nấy đều to như quả cà dái dê, ngậm đã lắm. Hẹn cháu thư sau sẽ nói về chuyện giữa bác và cha của cháu cùng vài chuyện khác.

PSBác nghe nói vừa rồi cháu phóng tên lửa, mới bay được hơn trăm cây số thì bị rớt ùm xuống biển à cháu? Cháu phải xem lại thế nào chứ cứ phóng, phóng nữa, phóng mãi thế này thì còn gì sức lực nữa hả cháu?

Nguồn: ygiao blog

 

Tiêu điểm
Quảng cáo